“Tín dụng đen” - Kỳ 2: Nếm trái đắng

04/05/2016 - 01:01
A A

(AGO) - Các Mác đã từng nói rằng, nếu tỷ suất lợi nhuận lên 300% thì tự treo cổ mình lên, nhà tư bản cũng sẵn sàng làm. Cách giả dụ này cũng có thể áp dụng đối với các đối tượng trong đường dây “tín dụng đen”. Dù đã lường trước được hậu quả, nhưng nhiều đối tượng vẫn bất chấp, tiếp tục thực hiện hành vi sai trái. Kết cuộc, họ phải nếm trái đắng: Tiền mất, mang tội vào người…

>> “Tín dụng đen” - Kỳ 1: Miếng mồi béo bở

PS.jpg

Lá đơn kêu cứu của bà T. gửi đến Báo An Giang

Bà B. (người mà chúng tôi đã đề cập ở kỳ 1 trên trang 6 báo An Giang số 4755, ra ngày 3-5-2016), sau 18 lần cho Phạm Đăng Khoa (sinh năm 1977, ngụ ấp Bình Hòa 2, xã Mỹ Khánh, TP. Long Xuyên) vay lãi suất cao với tổng số tiền 4,77 tỷ đồng, Khoa chỉ trả vốn 2,44 tỷ đồng, trả lãi 174 triệu đồng, còn lại chiếm đoạt hơn 2,15 tỷ đồng. Đột nhiên rơi vào cảnh mất tiền, bà B. làm đơn tố cáo. Để khắc phục hậu quả, Khoa đã chuyển nhượng 2 thửa đất và trả tiền mặt cho bà B. hơn 456 triệu đồng, còn lại chiếm đoạt gần 1,7 tỷ đồng. Hậu quả, Khoa phải nhận 12 năm tù vì hành động sai trái của mình. Tại phiên tòa, Hội đồng xét xử đã nhắc nhở bà B. và mọi người: Đừng vì hám lợi mà cho vay với lãi suất cao. Số tiền lãi ngất ngưởng chẳng duy trì được lâu, bởi đến lúc không còn khả năng chi trả thì người vay sẽ quỵt luôn vốn lẫn lãi, kẻ cho vay sẽ “bỗng dưng mất tiền”. Bên cạnh đó, trường hợp vi phạm nghiêm trọng, người cho vay có thể bị xử lý hình sự về tội danh “Cho vay nặng lãi” theo quy định của pháp luật. Điển hình là các băng nhóm cho vay nặng lãi trên địa bàn TP. Long Xuyên đã bị phát hiện, xử lý theo quy định. Cái lợi chẳng thấm là bao so với cái thiệt, vậy chúng ta lao đầu vào làm gì?

Nhưng có lẽ, bên bị nếm quả đắng nhiều nhất là người vay, bởi họ chỉ nắm đằng lưỡi, còn người cho vay nắm đằng chuôi. Năm 2015, Báo An Giang nhận được đơn kêu cứu của bà L.T.T. (sinh năm 1969, ngụ Phú Tân). Bà cho biết, mình mở hụi từ năm 2011, bị một số hụi viên thiếu nợ, không thể thu hồi được. Để đảm bảo có tiền chi trả cho các hụi viên khác, bà đã vay tiền lãi suất cao bên ngoài (5%/tháng). Đến khi không còn duy trì được nữa, bà tuyên bố bể nợ. Gần 30 hụi viên bị bà thiếu tiền trên 1,2 tỷ đồng (ít nhất 6-7 triệu đồng, cao nhất hơn 260 triệu đồng). Quá trình thương lượng, do không đồng ý phương án bán tài sản trả nợ do bà T. đưa ra, nên các hụi viên gửi đơn đến Tòa án nhân dân huyện khởi kiện. Khi Tòa đang thụ lý vụ việc, một số hụi viên kéo đến nhà bà đập phá, chửi bới lớn tiếng, đập vỡ đồ đạc trong nhà. Dù lánh mặt ở nơi khác để đảm bảo an toàn tính mạng, nhưng lúc nào bà cũng trong tâm trạng hoang mang, lo sợ cùng cực, vì nhận không ít lời chửi mắng, đe dọa “đánh trừ nợ”. Tương tự, ông B.V.N (ngụ TP. Châu Đốc) làm ăn thua lỗ, lại gặp sự cố nghiêm trọng, bao nhiêu vốn liếng trong nhà đều ra đi. Trong lúc gấp rút, người nhà ông buộc phải vay nóng nhiều nơi. Khi ổn thỏa, họ giật mình nhìn lại thì tiền vay đã chuyển sang “lãi chạy”. Không trả thì không xong, mà trả thì lấy nguồn nào?

Lúc tôi còn nhỏ, để có tiền lo cho tôi ăn học, mẹ đã phải mượn tiền nóng. Bán buôn thiếu hụt, tiền lời hàng ngày không đủ trả nợ. Vậy là mẹ phải vay thêm. Vay 100 đồng, trừ lại khoản nợ cũ 50-60 đồng, trả thêm tiền lãi 10 đồng, tiền mặt nhận được chẳng còn bao nhiêu, trong khi số tiền nợ vẫn là 100 đồng! Chiều chiều, nghe tiếng oang oang của người góp tiền đằng xa, mẹ đã vã mồ hôi, lúng túng chuẩn bị lời lẽ thuyết phục người ta cho khất nợ hôm nay. Có lẽ, cả đời tôi sẽ không thể quên gương mặt nhăn nhó, tiếng bấc tiếng chì mà họ để lại trước khi rời nhà tôi. Ngoài xã hội, còn bao nhiêu người nữa đang lâm vào cảnh ấy, đang nhà tan cửa nát vì “tín dụng đen” - giải pháp mà người khốn cùng cho là phao cứu sinh, nhưng thật ra lại là tảng đá dìm họ chìm xuống đáy sâu của nợ nần?

KHÁNH HƯNG

Kỳ cuối: Giải pháp căn cơ, triệt để