An Giang Online

Tết của mẹ

Thứ năm, 26/01/2017 16:11

Ngày xưa khi chúng tôi còn nhỏ, mẹ thường bảo: “Mong cho chúng mày mau lớn cả lên để mẹ đỡ vât vả”. Hồi ấy đứa lên ba đứa lên năm lít nhít, ăn như tằm ăn rỗi, nghịch thì như phá. Mẹ ngày ngày tất bật với ruộng đồng, thả mấy chị em như nuôi gà thả dông, nhưng tối về phải lo cơm nước, dọn dẹp, giặt giũ... hàng trăm thứ việc. Cho đến khi mẹ được nghỉ ngơi thì cũng đã nửa đêm.

Gần tết đến, mẹ lo cho các con có bộ quần áo mới, có những năm không có tiền, mẹ lấy bộ đồ cũ của đứa lớn sửa lại thành bộ mới của đứa bé. Mẹ hì hục đến nửa đêm để khâu tay quần áo cho các con. Tết đến mình mẹ dọn dẹp nhà cửa, gói bánh trưng, làm cỗ cúng ông bà tổ tiên cho đến tận giao thừa. Trong những lúc cực nhọc mẹ vẫn thường mong mấy đứa con lớn nhanh để mẹ đỡ vất vả.
 
1-77825-1.jpg
 
Thế rồi chúng tôi lớn nhanh thật, chẳng mấy chốc đã thi nhau đến trường, mẹ không những không đỡ vất vả hơn mà núi việc lại chồng chất trên vai. Chuyện sách vở, học hành, rồi cả những lần chúng tôi nghịch ngợm bị cô giáo gọi mẹ lên trường để nhắc nhở. Mẹ vẫn quay như chong chóng không ngừng giữa những lo toan. Ở cái tuổi dở dở ương ương mỗi đứa một tính một nết khiến mẹ lại bận rộn hơn với việc để ý đến con cái, nhất là những đứa con gái đang tuổi dậy thì. Tết đến mặc dù con cái đã giúp được mẹ việc này việc nọ, nhưng mấy việc gói bánh trưng, mổ gà, làm cơm cúng vẫn chỉ mình mẹ làm mới yên tâm. Loay hoay trong bếp từ chiều 29 tết cho đến hết cái tết vẫn chưa thấy mẹ được nghỉ ngơi. Mẹ vẫn ca cái điệp khúc từ chục năm nay rằng đợi chúng bay lớn lên thì mẹ đỡ vất vả, rồi thêm một đoạn mới : “Lũ vịt trời đi lấy chồng hết đi cho rộng nhà rộng cửa”.
 
Vậy mà thời gian trôi đi nhanh quá, tóc mẹ đã điểm bạc pha sương, lũ con lần lượt đi học đại học trên thành phố, còn mẹ ở nhà từ mùa hạ đến mùa đông. Tết mấy anh chị em về nhà chẳng bao giờ mang theo cái gì ngoài lũ bạn kéo về ăn tết. Mẹ lại bận rộn hơn với đám thanh niên mải chơi, bảo trước quên sau lại còn nô nghịch đến tận đêm khuya. Hình như mẹ bận rộn với những cái tết tươm tất hơn để lũ con đã lớn đỡ xấu hổ với bạn bè. Cỗ cũng phải đầy hơn, nhà cửa phải sạch sẽ hơn, bánh trưng cũng gói nhiều hơn lên để lúc đi mỗi đứa cầm theo mấy cái ăn dần... 5 ngày tết qua đi với những mệt nhọc, rồi các con lại lên trường học tiếp, mẹ phải lo tiền cho mấy đứa trước khi đi... Có những đêm mẹ với bố thì thầm bàn nhau bán cái nọ cái kia để đủ tiền cho các con đóng học phí...
 
Thế rồi mong ước của mẹ thành hiện thực khi ra trường mỗi đứa một công việc, rồi dựng vợ gả chồng cho từng đứa. Cái nhà đơn sơ ngày xưa giờ được con cái góp tiền xây lên trông khang trang rộng rãi. Tiền mỗi tháng con cái đều gửi về biếu mẹ. Mẹ không còn phải lo việc đồng áng, nhưng năm nào cũng có một đứa cháu ra đời. Đứa thì bắt bà lên trông, đứa thì gửi về quê để bà trông. Tết đến, lũ con cháu về đông đến chật nhà. Chúng càng mang nhiều quà biếu, mẹ lại càng mất công sức chế biến, bày biện và cả mang đi biếu họ hàng. Cái tết vất vả của mẹ dường như đến sớm hơn. Mới 23 tết mẹ đã phải lo cỗ lạt cúng Táo công, rồi lo cỗ bàn cho đủ 5 ngày tết vì bây giờ “quân số” không còn là 4 đứa trẻ như mấy chục năm về trước, mà gấp 4 lần con số ấy. Lũ cháu thì đứa lớn đứa bé, chiều đến là ăn uống , tắm giặt, cái gì cũng đến tay bà. Đêm 30 khi các con, các cháu ngồi quây quần trên nhà xem tivi, trò chuyện thì mẹ vẫn lọ mọ dưới bếp để sắp cái nọ, chuẩn bị cái kia cho cái tết thật chu toàn. Những ngày mùng 1, mùng 2, mùng 3... khi các con đi chơi, mẹ còn phải ở nhà làm cơm chờ đến trưa chúng về ăn. Mẹ không còn ca cẩm cái câu “mong chúng bay lớn” như ngày xưa nữa, mẹ bảo chỉ lũ cháu lít nhít rồi bảo: “mong chúng bay lớn hết lên cho bố mẹ chúng bay đỡ vất vả”.
 
Có lần tôi hỏi, mẹ có sợ cái tết không? mẹ bảo chỉ sợ các con không có dịp đoàn viên, mỗi đứa ở một nơi lâu không gặp sẽ dần dần xa cách, còn mẹ, vất vả quen rồi, có ai bắt mẹ làm đâu, nhưng tính mẹ thế, lúc nào cũng coi các con như một lũ trẻ, mẹ chẳng bao giờ yên tâm khi để các con làm. Bố vẫn thường ví mẹ là “bà già còng lưng cõng tết”. Cuộc sống càng ấm no sung túc, cái tết càng nặng hơn trên lưng mẹ.
 
Những mùa xuân đến rồi đi, những cái tết cực nhọc của mẹ cứ đi rồi đến. Con cũng lớn, cháu cũng đã trưởng thành, tóc mẹ giờ đã bạc, lưng đã không còn thẳng nữa, nhưng tết xưa hay tết nay của mẹ vẫn thế. Dù các con con nhỏ hay đã lớn, dù giầu hay nghèo, mẹ vẫn là người vất vả nhất. Khi pháo giao thừa râm ran nổ, mẹ vẫn loay hoay với mâm cỗ, cái ban thờ, đĩa bánh kẹo, nồi xôi dưới bếp...bởi mẹ là mẹ, người đàn bà suốt đời tần tảo vì chồng, vì con...
 
Theo TS. Vũ Thu Hương, giảng viên Đại học Sư phạm: “Tết là dịp để cả nhà quây quần bên nhau. Nhưng đây cũng là dịp bận rộn nhất trong năm, đặc biệt với những người phụ nữ trong nhà. Để con có thể hiểu biết, chia sẻ công việc với cha mẹ, đồng thời rèn luyện kĩ năng sống, cha mẹ cần giao các công việc phù hợp cho con. Khi các con còn nhỏ, cha mẹ nên tổ chức cuộc họp gia đình, liệt kê các công việc và giao theo sức của từng thành viên. Khi đó các con sẽ rất vui vẻ, hào hứng. Những công việc con có thể làm đc là dọn dẹp nhà cửa, sơ chế đồ ăn, dọn dẹp tủ quần áo, giặt, gấp quần áo. Trong những ngày tết cũng phân công các con chịu trách nhiệm dọn dẹp, rửa bát giống như ca trực, trẻ sẽ hoàn thành nhiệm vụ để được đi chơi.
 
Đối với những gia đình đã có con lớn, lập gia đình thì thường quây quần trong dịp tết. Để mẹ không phải vất vả các anh chị em trong nhà cũng cần phải phân công nhau nấu nướng, dọn dẹp, rửa bát đĩa, bày đồ cúng... mỗi người một việc để mẹ có thời gian nghỉ ngơi, vui vẻ bên các cháu. Những cái tết sum vầy mà không quá vất vả sẽ khiến mẹ hạnh phúc hơn và hàng năm đều mong đợi các con về.
 
Các con cũng có thể tạo điều kiện cho bố mẹ được đi du lịch vào dịp tết cùng cả gia đình. Như vậy mẹ sẽ được hưởng cả cái tết an nhàn, có thời gian nghỉ ngơi và trò chuyện với con, cháu, tạo sự gắn kết và đầm ấm”.
 
Theo LÊ TUẤN (Gia Đình Việt Nam)

TIN KHÁC

    Thương hiệu mạnh An Giang