An cư nhưng chưa lạc nghiệp

19/10/2016 - 01:00
A A

(AGO) - Đó là thực trạng còn phổ biến ở vùng nông thôn khi người dân chưa có việc làm phù hợp và ổn định. Những xóm, ấp vắng vẻ, còn lại đa số người già và trẻ em sinh sống đã không còn là việc lạ.

Ghi nhận ở những cụm, tuyến dân cư vượt lũ được Nhà nước hỗ trợ, sau nhiều năm vào định cư, người dân sống vùng sạt lở, ngập lụt trước đây đã yên tâm hơn, không còn tâm trạng lo lắng, thấp thỏm, nhất là những đêm hôm khi mạng sống từng người kề cận ngay “bà thủy”. Tuy có được nơi ở mới, nhưng nhiều người lại đối diện với những khó khăn khác, trong đó thu nhập giảm khiến điệp khúc nối gót nhau “đi Bình Dương” phổ biến hơn. Anh Nguyễn Văn Đ. (xã Châu Phong, thị xã Tân Châu) trần tình: “Di dời từ vùng sạt lở vô khu dân cư mới thiệt mừng, mưa bão, triều cường cũng không còn hồi hộp. Nhưng 2 vợ chồng vẫn mần thuê, mần mướn như mọi lần chứ chưa khá hơn”. Chị Nguyễn Thị M., ngụ cùng cụm dân cư, chia sẻ: “Vào trong này ở thuận tiện nhiều mặt lắm, đưa con đi học dễ dàng, điện, nước sinh hoạt đảm bảo hơn. Ngày trước tôi buôn bán nhỏ, giờ vô đây làm gia công may đồ nên chỉ đủ ăn qua ngày, chứ chưa khá”. Không riêng những cụm, tuyến dân cư vượt lũ, ở những vùng tái định cư, khu dân cư mới, vùng nông thôn lâu năm, không hiếm thấy bên cạnh những ngôi nhà khang trang là nền đất bỏ trống, có nơi nền đã cất nhưng vẫn còn dang dở lớp gạch thô rồi bỏ năm này qua năm khác, có cả những căn nhà luôn “cửa đóng then cài”, vì tất cả đã rời địa phương đi làm ăn nơi khác. Địa phương cho biết, những trường hợp này đã mua nền nhưng chưa cất, một số hộ có nền, cất nhà xong thì đến nay vẫn chưa dứt nợ, điều kiện khó khăn về việc làm là một trong những nguyên nhân khiến bà con bỏ xứ.

T6.jpg

Trong những cụm dân cư như thế này, vẫn còn nhiều nhà bỏ trống, dang dở 

Không thể phủ nhận chính sách “an cư” này đã giúp người dân nói chung, những hộ nghèo, khó khăn nói riêng có cơ hội được vào nơi ở mới, tiếp cận nhiều điều kiện thuận lợi cho cuộc sống. Tuy nhiên, để “an cư lạc nghiệp” ngay tại quê nhà thì vẫn là nhu cầu chính đáng cần được quan tâm giải quyết. Hàng năm, công tác dạy nghề, đào tạo việc làm ở nông thôn được triển khai rộng rãi nhưng theo người dân không phải nghề nào cũng phát triển được. Là hộ nghèo của xã, được Mặt trận xã vận động cất cho căn nhà gần 3 năm nay nhưng anh Huỳnh Văn Lường (xã Bình Chánh, Châu Phú) vẫn tiếp tục những năm tháng đi làm phương xa, chưa có cơ hội trở về. Anh cho biết, gia đình còn ba mẹ đau yếu và con đang đi học nên phải ráng. Ở địa phương cũng có việc làm nhưng thu nhập không bằng nên cố chịu khó vài năm mới trở về. Vợ của anh cũng theo chồng rong ruổi khắp nơi, giúp làm các công việc phụ trợ. Chị nói ở ấp có một số phụ nữ cũng làm gia công các nghề tiểu thủ công nghiệp nhưng đầu ra không có, thu nhập hạn hẹp, chỉ đắp đổi qua ngày nên không mặn mòi lắm.

Tại xã Bình Thạnh (Châu Thành) có hơn 70% số hộ làm nghề trồng màu, 30% hộ còn lại không có đất đai, không tài sản hoặc làm ăn thất bát nên hầu hết trong số này đều bỏ lên Bình Dương hoặc các khu công nghiệp lớn ngoài tỉnh làm việc. Bà Đào Thị Hồng Lý, ngụ ấp Thạnh Hưng có 5 người con đi làm tại Bình Dương cho biết, người làm có thâm niên nhất cũng mười mấy năm, không kể thanh niên, người trong tuổi lao động, người già cũng kéo theo làm các việc, như: Giữ trẻ, buôn bán, gia công tại nhà… Sau thời gian trở về, các ngôi nhà mới mọc lên, khang trang, tiện nghi không ít nhưng nhiều người vẫn “ghiền” trở ra Bình Dương làm. Người ta chỉ trở về định cư hẳn sau vài chục năm không còn “cày” nổi hoặc may mắn tích lũy được chút vốn làm ăn, chứ tại chỗ không có nghề phù hợp.

Hiện nay, số người rời địa phương đi ngoài tỉnh làm việc biến đổi liên tục, khó thống kê chính xác. Ngoài những người “ly hương”, người dân tại chỗ mong Nhà nước tiếp tục có thêm nhiều chính sách ưu đãi, tạo điều kiện để người dân vừa được an cư, vừa lạc nghiệp.

 

Bài, ảnh: M.H