Bút ký người điều tra: Thuyết phục kẻ đeo mìn quanh bụng

06/03/2015 - 14:31
A A

Đeo mìn tua tủa quanh bụng, đối tượng cầm 2 đầu dây điện chuẩn bị châm ngòi nổ, miệng không ngớt lời đe dọa ai vào sẽ chết chung. 30 em học sinh trường mẫu giáo lập tức được sơ tán. Nữ Bí thư Đảng ủy xã, Phó trưởng Công an huyện và Giám đốc Công an tỉnh giáp mặt thuyết phục đối tượng. Những giây phút hồi hộp, căng thẳng đến nghẹt thở... 

Tiếng nổ kinh hoàng
 
Ấp Khởi Hà, xã Cầu Khởi, huyện Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh - vùng quê vốn yên bình bỗng dậy sóng bởi tiếng nổ kinh hoàng tại nhà ông Võ Văn Ng. lúc 4 giờ sáng 13-3-2006. Nhiều người thức giấc, í ới gọi nhau chạy sang xem chuyện gì đã xảy ra. Trưởng Công an xã Nguyễn Văn Phiến, Phó công an xã Trần Văn Dũng cùng các công an viên, xã đội lập tức đến hiện trường. 
 
Cánh cửa sắt phía sau bị cong nhưng vẫn không bung, nhà bếp bị tốc mái. Tổ công an vào phía sau tiếp cận đối tượng đang núp trong nhà vệ sinh dưới bếp, trên mình đeo mìn tua tủa. Trong khi công an đang nói chuyện với đối tượng thì gia đình ông Ng. mở cửa trước thoát ra ngoài. Đối tượng di chuyển lên nhà trên, hai tay cầm hai đầu dây điện như muốn chập lại, trong khi miệng không ngớt lời đe dọa: “Tôi xử lý gia đình ông Ng. Mọi người không liên quan không được vào. Ai vào chết chung ráng chịu”. Tình thế vô cùng nguy cấp, lực lượng công an, xã đội không đủ năng lực giải quyết liền gọi điện báo tình hình về Phó Công an huyện Trần Văn Viễn. Trên xe, trung tá Viễn gọi điện cho Viện Kiểm sát huyện và Bí thư Đảng ủy xã Phạm Thị Thanh (Ba Thanh) đến hiện trường phối hợp giải quyết.
 
3-congan.gif
Trưởng CA xã Nguyễn Duy Khánh, nguyên là công an viên, kể lại vụ án
 
Lúc này, ngoài các lực lượng có trách nhiệm, người dân hiếu kỳ cũng tập trung khá đông. Đối tượng cố thủ trong nhà với những quả mìn đeo quanh bụng, danh tánh được xác định là Mai Xuân (SN 1982, quê Tân Biên, trú cùng ấp Khởi Hà, là người rất thân với gia đình ông Ng.). Hắn liên tục yêu cầu đưa những người trong gia đình ông Ng. vào để xử lý. 
 
Sau khi nắm tình hình sơ bộ, các đồng chí lãnh đạo trở về trụ sở UBND xã bàn phương án giải quyết, yêu cầu đặt ra là phải đảm bảo tuyệt đối an toàn cho các lực lượng và cho cả đối tượng. Cách giải quyết được thống nhất là dùng tình cảm thuyết phục đối tượng buông vũ khí bởi phương án tấn công lúc này sẽ không hiệu quả vì hắn đang cầm hai đầu mối dây điện có thể chập nổ bất cứ lúc nào. 
 
Trên đường trở lại hiện trường lúc hơn 6 giờ sáng, Bí thư Ba Thanh thấy các phụ huynh đang đưa con đến trường Mầm Non gần đó nên lập tức chỉ đạo các lực lượng đến tổ chức sơ tán. 
 
- Có ai là người thân thích của đối tượng ở đây không? Trung tá Viễn hỏi.
 
- Có, thưa thủ trưởng - Trưởng công an xã trả lời.
 
- Tìm ngay người đó đưa đến cùng thuyết phục.
 
Mười phút sau, chị Mai Thị Linh (24 tuổi), là em nuôi của Xuân (Xuân là con nuôi của cha chị Linh) đến. 
 
- Anh Xuân ơi, đừng có dại dột như thế. Chuyện đâu còn có đó, không yêu được T. thì lấy người khác, con gái thiếu gì mà anh làm vậy thiệt thân, bỏ mìn ra đi anh - Linh cất lời thuyết phục.
 
- Anh tự giải quyết với gia đình ông Ng., không làm ảnh hưởng đến ai đâu. Em lui ra đi, đừng để chết oan mạng đó.
 
- Ai cũng thương anh mà, các cô chú chính quyền, công an cũng rất thương hoàn cảnh của anh. Anh làm vậy nguy hiểm cho các cô chú nữa đó.
 
- Muốn không nguy hiểm thì bảo họ lui hết ra, anh chờ gia đình ông Ng. về xử lý. Không nói nữa, em lui ra đi.
 
3-nguoikechuyen.gif
Đồng chí Phạm Thị Thanh - người trực tiếp thuyết phục đối tượng
 
Những giọt nước mắt yêu thương của người em gái cũng không lay chuyển được tâm tư tình cảm của kẻ liều mạng. Kim đồng hồ đã chỉ 8 giờ 30 phút. Đại tá Nguyễn Minh Dũng - Giám đốc Công an tỉnh Tây Ninh (sau này là trung tướng, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Xây dựng lực lượng, Bộ Công an đã nghỉ hưu) - cùng các lực lượng nghiệp vụ, cảnh sát bảo vệ - cơ động, Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy đến hiện trường. Người dân kéo đến mỗi lúc một đông khiến việc giải quyết thêm khó khăn, nguy hiểm. Nghe trung tá Viễn và Bí thư Ba Thanh báo cáo tình hình, đại tá Nguyễn Minh Dũng chỉ đạo ngay: không làm kinh động đối tượng, đối tượng có yêu cầu gì trong khả năng có thể chúng ta sẽ đáp ứng, nhưng mục đích cuối cùng vẫn là buộc đối tượng buông vũ khí đầu hàng, đảm bảo an toàn cho các lực lượng, cho cả đối tượng và nhân dân. Nói rồi ông trực tiếp vào gặp Xuân. 
 
- Chú là giám đốc Công an tỉnh, cháu có nguyện vọng gì nói đi, chú sẽ giải quyết, đừng làm chuyện nguy hiểm thiệt thân mình.
 
- Không thương lượng gì cả. Không ai có quyền can thiệp, ngăn cấm chuyện yêu đương của tôi, tại sao ông Ng. lại ngăn cấm?
 
Câu hỏi của Xuân làm Giám đốc Dũng và những “nhà thương thuyết” bất ngờ và bối rối. 
 
- Không có chuyện gì mà không giải quyết được, cháu còn trẻ, còn tương lai phía trước, chú rất thông cảm hoàn cảnh của cháu, cháu bình tĩnh, nghe lời chú bỏ mìn ra, chú sẽ giải quyết ổn thỏa.
 
- Cho tôi gặp cha tôi được không? Mai Xuân bất ngờ hỏi.
 
- Cha cháu là ai, ở đâu?
 
- Cha tôi là Mai Xuân H. đang ở tù trên trại giam công an tỉnh.
 
Tình huống quá bất ngờ, nhưng đại tá Dũng vẫn đủ bản lĩnh để giải quyết, ông trả lời ngay:
 
- Được, chú sẽ cho cháu gặp cha.
 
Ngay lập tức Giám đốc Dũng ra ngoài gọi điện chỉ đạo bộ phận trại giam công an tỉnh đưa bị can Mai Xuân H. xuống trụ sở UBND xã Cầu Khởi.
 
Thời gian trôi đi trong căng thẳng. Chỉ cần một sai lầm nhỏ có thể dẫn đến hậu quả rất lớn. Phương án diễn tập phòng thủ tại xã vừa diễn ra trước đó mấy ngày liệu có xử lý được tình huống cụ thể đang thử thách này. 
 
Mặt trời đang dần lên đỉnh đầu, nắng nóng mỗi lúc một gay gắt, trong nhà sức nóng càng dữ dội hơn bởi đối tượng vẫn chưa có dấu hiệu buông vũ khí đầu hàng, hai tay vẫn không rời hai đầu mối dây điện.
 
- Cha tôi sao chưa đến? Mai Xuân bất ngờ hỏi vọng ra.
 
- Cha cháu đang trên đường tới. Cháu yên tâm - đại tá Dũng trả lời.
 
Điện thoại di động bỗng reo, sau khi nghe máy, đại tá Dũng nói với Mai Xuân “cha cháu đang chờ cháu tại UBND xã rồi, cháu bỏ mìn ra để về xã gặp cha. Nghe lời chú đi”.
 
Thái độ Mai Xuân đã có phần lay chuyển. Đại tá Dũng, Bí thư Ba Thanh, trung tá Trần Văn Viễn tiếp tục thuyết phục bằng tình cảm, hạ dần cái đầu nóng của hắn. 
 
- Cháu đồng ý..., cô chú vào đi.
 
Vừa nói, Mai Xuân vừa cởi bỏ những quả mìn quanh bụng xuống đất. Các lãnh đạo và chiến sĩ bước vào kè Mai Xuân ra xe về UBND xã. Lúc này đã 11 giờ kém 15 phút. Đông đảo người dân vỗ tay thở phào nhẹ nhõm khi ngòi nổ được tháo gỡ.
 
Từ một mối tình...
 
Mai Xuân là một thanh niên có hoàn cảnh rất đáng thương: không cha, mẹ chết khi Xuân còn tuổi ấu thơ, được ông Mai Xuân H. ở ấp Khởi Hà nhận làm con nuôi. Xuân lớn lên trong tình yêu thương của người cha nuôi và các em (con ruột của ông H.). Học đến lớp 6, Xuân nghỉ ở nhà phụ giúp gia đình rồi đi làm phụ hồ kiếm sống. Tháng 4-2005, Xuân đem lòng thương cô gái cùng thôn là V.T.T, T. cũng đáp lại tình yêu của Xuân một cách chân thành, say đắm. Trong thời gian yêu nhau, Xuân trở thành người thân thích trong gia đình ông Ng. Nhưng sau 3 tháng yêu nhau, T. bất ngờ nói lời chia tay khiến lòng Xuân đớn đau như xát muối. Nhiều lần Xuân gọi điện T. không nghe máy, Xuân đến T. không tiếp chuyện và ông Ng. có lời ngăn cấm chuyện yêu đương của hai người. 
 
8 giờ ngày 6-2-2006, Xuân mua con dao với mục đích đến giết T. rồi tự sát. Đến nơi, Xuân kéo T. vào buồng. T. la lên thì người nhà chạy tới, Xuân vứt dao bỏ chạy. Ông Ng. đem dao đến trình báo công an xã. 
 
Không chấp nhận sự nghiệt ngã của tình yêu, Mai Xuân nghĩ phải trả thù mối hận tình này. Ngày 3-3, Xuân đến gặp vợ chồng Trần Thái Thanh (SN 1979) - Trần Thị Ngọc Hằng (SN 1969, ngụ ấp Thạnh Đông, xã Thạnh Tây, thị xã Tây Ninh) đặt mua 2kg thuốc nổ và 4 kíp nổ với giá 500.000 đồng. 19 giờ ngày 5-3, Thanh chở Hằng vào mỏ đá số 9 ở núi Phụng thuộc Công ty cổ phần vật liệu tỉnh Tây Ninh trộm 10 cây thuốc nổ có trọng lượng 2kg và 5 kíp nổ đem về nhà cất giấu. Ngày 7-3, Xuân đến lấy chất nổ và kíp nổ đưa về giấu ở vườn cao su ấp Khởi Nghĩa, xã Cầu Khởi. Ngày 12-3, Xuân mua 10 cục pin, 25 mét dây điện và cuộn băng keo. Tối cùng ngày, Xuân chế tạo 3 trái nổ dưới sự hướng dẫn của Thanh. 
 
4 giờ sáng, Xuân đến đặt 1 trái ở cửa sau nhà ông Ng. để làm bung cửa, Xuân vào kè T. ra ngoài cho nổ 2 trái còn lại để giết T. và kết liễu đời mình. Do cửa không bung ra nên Xuân không vào được. Những người trong nhà lập tức mở cửa thoát ra ngoài. Khi lực lượng công an đến, Xuân vào nhà đập phá tài sản và cố thủ. 
 
Sau 6 tháng điều tra, truy tố, ngày 14-9-2006 vụ án được TAND tỉnh Tây Ninh xét xử lưu động tại UBND xã Cầu Khởi. Hoàn cảnh đáng thương của Mai Xuân đã được hội đồng xét xử cân nhắc, mặt khác phần ông Ng. cũng có lỗi khi ngăn cản tình yêu của Xuân và T.  nên Mai Xuân cũng được hưởng một phần tình tiết giảm nhẹ. Tuy nhiên, xét mức độ và tính chất phạm tội của Mai Xuân là đặc biệt nghiêm trọng, hội đồng xét xử quyết định tuyên phạt bị cáo 20 năm tù cho 3 tội “giết người”, “chế tạo, tàng trữ, sử dụng, mua bán trái phép vật liệu nổ”, “hủy hoại tài sản”. Vợ chồng Trần Thái Thanh - Trần Thị Ngọc Hằng bị phạt 4 năm và 1 năm tù về tội “chiếm đoạt, tàng trữ, mua bán trái phép vật liệu nổ”. 
 
Câu chuyện vụ án trên là nỗi đau của tình yêu đôi lứa, là bài học cho các gia đình trước tình yêu và hôn nhân của con cái - Bí thư Ba Thanh và Trưởng công an xã Nguyễn Duy Khánh nói như muốn nhắc nhở bao gia đình.               
 
* Tên nhân vật đã được thay đổi
 
  Theo THANH NGHỊ (Công an TP.HCM)