Một hoàn cảnh cần sự “tiếp sức”

04/04/2019 - 07:46

 - Không nhà cửa, phải làm thuê để mưu sinh và tảo tần nuôi 3 đứa con thơ dại là hoàn cảnh của chị Lê Thị Huyên Em (sinh năm 1982, ngụ ấp Bắc Thạnh, xã Thoại Giang, Thoại Sơn). Cuộc sống vốn đã khó khăn giờ càng chồng chất khi căn bệnh ung thư vú chuyển biến nặng hơn.

A A

Chị Huyên Em đang cố gắng chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo

Lấy chồng hơn chục năm, chị Huyên Em rong ruổi theo chồng khắp nơi, khi ở đậu nhà người quen, lúc dựng tạm căn chòi trên đồng, “ai kêu gì làm đó”. Cuộc sống dẫu vất vả, cơ cực nhưng niềm an ủi của vợ chồng chị Huyên Em là 3 đứa con thơ lần lượt chào đời. Dường như cái nghèo vẫn cứ “bám mãi không buông” dù vợ chồng chị lúc nào cũng chăm chỉ làm ăn. Bỗng đâu tai ương ập xuống thân phận người phụ nữ nhỏ bé ấy, khoảng giữa năm 2017, chị Huyên Em cảm thấy đau buốt bên ngực trái, cơn đau theo năm tháng ngày càng nặng hơn. Nghĩ là bị tắt tuyến sữa vì mới sinh con nhỏ, chị tự mua thuốc giảm đau uống. Lâu dần, chị tăng liều thuốc giảm đau lên 3 lần/ngày nhưng vẫn không thuyên giảm. Nghe nhiều người động viên, chị đi khám ở Bệnh viện Ung bướu TP. Cần Thơ và phát hiện bị ung thư vú.

“Khi hay bị bệnh, tôi hoang mang, bế tắc! Nhà nghèo, lo cái ăn, cái mặc hàng ngày đã khó, lấy đâu ra tiền trị bệnh. Được mọi người chỉ dẫn, tôi đi hốt thuốc nam uống, hơn 1 năm rồi, bệnh tình không thuyên giảm. Tôi phải uống kèm thuốc tây (tự mua) khi những cơn đau nhức hành hạ. Mấy tuần nay, khối u bị lở miệng, ngày nào cũng ra mủ và nước rất hôi, phải thay khăn lót liên tục. Từ ngực trái đến cánh tay trái sưng phù, cử động rất khó khăn. Tôi không ngủ được vì đau nhức. Nhìn các con thơ đang say ngủ, tôi sợ lỡ mình không qua khỏi, các con biết làm sao” - chị Huyên Em chia sẻ trong tuyệt vọng.

Chị Huyên Em ít khi biểu hiện sự căng thẳng, mệt mỏi trước các con. Thỉnh thoảng, chị bồng con trai 16 tháng tuổi ngồi tựa ngực mình, vừa ôm vừa hôn. Ai thấy cũng không khỏi chạnh lòng xót thương. Nhìn đứa con gái lớn của chị Huyên Em (năm nay 14 tuổi) càng đáng thương hơn, bởi sau cơn sốt nặng khi 1 tháng tuổi, bé trở thành người khờ khạo, không nói năng được gì. Ngoài cha mẹ, hầu như bé không nhận biết được ai khác. Chồng chị Huyên Em là người đàn ông ít nói nhưng ánh mắt không lúc nào rời người vợ khắc khổ của mình. “Lúc chưa phát bệnh, vợ tôi là người quán xuyến mọi công việc, từ cơm nước đến chăm lo các con. Dẫu phải theo tôi đi đây, đi đó suốt nhưng chưa bao giờ than trách hoàn cảnh. Vợ chồng nghèo, có gì ăn nấy, tuy đạm bạc nhưng rất hạnh phúc. Từ lúc vợ tôi trở bệnh đến nay, nhìn cô ấy âm thầm chống chọi bệnh tật, tôi đau lòng lắm. Tuy vậy, những lúc cơn đau vơi bớt, vợ tôi lại không quên chăm sóc chồng con” - anh Ngô Văn Rõ (sinh năm 1983, chồng chị Huyên Em) chia sẻ mà mắt rưng rưng.

 Phó Chủ tịch UBMTTQ xã Thoại Giang Lê Văn Kiệt cho biết: “Vợ chồng chị Lê Thị Huyên Em thuộc diện hộ nghèo, không nhà cửa ổn định, hiện đang sống cùng mẹ ruột ở xã Thoại Giang. Khi hay tin chị bị bệnh hiểm nghèo, trong khi hoàn cảnh gia đình khó khăn, chúng tôi đã hỗ trợ 2 triệu đồng từ quỹ “Vì người nghèo”. Tuy nhiên, trước tình hình bệnh ngày càng trở nặng, chúng tôi hy vọng các nhà hảo tâm giúp đỡ thêm để chị có điều kiện chữa trị”.

Mọi chia sẻ, giúp đỡ, bạn đọc có thể gửi về địa chỉ: Ban Công tác Xã hội- Từ thiện Báo An Giang (số 399B Hà Hoàng Hổ, phường Mỹ Xuyên, TP. Long Xuyên, An Giang), điện thoại: 0986.058.053. Tên tài khoản: Báo An Giang, số tài khoản: 6700201006825 tại Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn- Chi nhánh An Giang.

 

Bài, ảnh: PHƯƠNG LAN