Nghề hái rau rừng núi Cấm

16/01/2015 - 05:33
A A

(AGO) - Không biết từ bao giờ mà món bánh xèo ăn với rau rừng trở thành món đặc sản ở núi Cấm để rồi nghề hái rau rừng cũng từ đó phát triển. Thế nhưng, để hái các loại rau đặc sản không dễ dàng gì, nếu không muốn nói là đầy nguy hiểm.

18-t3-1-copy.jpg

Đặc sản núi Cấm: Bánh xèo ăn với rau rừng

Sáng sớm, vợ chồng anh Nguyễn Văn Đa phải lặn lội qua các vồ đá, xuống các khu rừng hái đọt bứa. Ngày nào cũng vậy, chỉ cần ổ bánh mì lót dạ, phần cơm trưa mang theo, chiếc bao để đựng rau là hai người đi đến khi trời đứng bóng mới về. Thành quả mỗi ngày của anh chị từ 10-15 kg đọt bứa, bán 15.000 đồng/kg. Ngoài đọt bứa, vợ chồng anh còn hái thêm các loại rau khác, như: Đọt muối, dâu rừng, sung, bằng lăng, bơ, sộp, quỷnh, tam lan, cát lồi, chồi mòi, hồng đào, cẩm xuyên, đinh lăng, lá cách, lá gối, kim thất, rau ngành ngạnh, càng cua… Anh Đa cho biết: Các loại cây trên, có thứ mọc dưới đất, có thứ ở trên ngọn cây chót vót. Lúc thì leo trên những thân cây lớn, lúc thì len lỏi vào bụi rậm, lúc lại đứng chênh vênh trên những vách đá… Công việc rất nguy hiểm, nếu không cẩn thận sẽ bị trầy chân, trầy tay, đó là chưa kể đến chuyện bị rắn và ong rừng đốt. Còn chị Hằng, ngày nào cũng vậy, khoảng 7 giờ sáng là đi khắp núi Cấm để tìm hái rau rừng. Trung bình mỗi ngày chị hái được từ 5-7 kg các loại như lá sung, lá quỷnh, sộp bán theo đặt hàng của người bán bánh xèo, với giá 10.000 đồng/kg.

18-t3-copy.jpg

Vợ chồng anh Đa bên đống đọt bứa vừa mới hái

Chúng tôi may mắn được em Ngọc - con anh Phi Kiếm (vồ Mồ Côi) dẫn 1 vòng trên vồ để tìm hái rau rừng. Đối với chúng tôi, quả thực là khó khăn để phân biệt được cây nào là rau trong một đám cây ven đường. Bạn đồng hành của chúng tôi, em Ngọc thì thoăn thoắt lên rừng tìm rau. Chắc đã quen với các loại cây cỏ ở đây nên Ngọc chỉ nhìn sơ qua là xác định được loại rau nào ăn được. Sau khoảng 30 phút vòng quanh vồ, thành quả của chúng tôi là một mớ đọt choại cùng kim thất cho bữa cơm trưa. Anh Phi Kiếm cho biết, các loại rau này có quanh năm trên núi, nhưng thời gian này không có nhiều, muốn hái được nhiều rau và ngon nhất phải chờ đến đầu mùa mưa (tháng 6, 7 âm lịch). Lúc đó, rau thường non, có nhiều nhánh, vị ngọt mềm hơn những ngày nắng kéo dài. Nhưng, mùa mưa xuống, muỗi, mòng nhiều, cây lại ướt, đường trơn trượt nên rất khó hái.

Cùng với sự phát triển của du lịch, nghề hái rau rừng cũng từ đó phát triển theo. Theo chị năm Hòa, người bán bánh xèo dưới chân tượng Phật Di Lặc, trước đây, những người bán bánh xèo tự hái rau về để bán ăn kèm với bánh. Khách ăn thấy ngon nên đến ăn ngày càng đông. Rồi hàng quán xung quanh cũng cạnh tranh nhau bày ra bán, càng có nhiều loại rau thì càng đắt khách. Cũng bắt đầu từ đó, nghề hái rau rừng được hình thành. Lúc đầu, chỉ có một vài người làm công việc này, nhưng do nhu cầu về loại rau đặc sản nên ngày càng thu hút nhiều người tham gia, nhờ vậy mà đông đảo người dân trên núi Cấm có được nguồn thu nhập từ nghề hái rau rừng.

Rau rừng được du khách ưa thích bởi sự đa dạng trong mùi vị, mỗi loại rau đều có mùi vị và màu sắc riêng, khi kết hợp lại trong món bánh xèo tạo nên hương vị đặc trưng, cứ hòa quyện trong từng ngọn rau, chiếc lá. Trong lúc nhiều người sợ rau trồng vì người trồng lạm dụng hàm lượng chất bảo vệ thực vật, gây ảnh hưởng đến sức khỏe thì rau rừng được “lên ngôi”. Do mọc tự nhiên ở các lùm cây, hay ven suối nên rau rừng luôn sạch, vừa ngon lại vừa an toàn. Không chỉ là món ăn, mà rất nhiều loại rau còn là vị thuốc nam chữa bệnh, như: Đinh lăng có vị chua chát, trị nhức mỏi; kim thất thì thơm như tía tô, có nhiều tinh dầu, bổ máu; cát lồi giòn giúp các người suy thận phục hồi chức năng…

Bài, ảnh: ĐÌNH ĐỨC