Thăm cồn Liệt Sĩ - Nghĩ về công tác đền ơn đáp nghĩa

30/04/2013 - 09:04
A A

Hầu như nơi đâu trên đất nước Việt Nam cũng có thể tìm gặp những chứng nhân của một thời mưa bom bão đạn; họ là những thương bệnh binh, là mẹ Việt Nam Anh hùng, là những người có công với cách mạng… Đâu đâu trên đất nước cũng có thể tìm gặp những nhà bia tưởng niệm, nghĩa trang liệt sĩ. Biết bao người ngã xuống, đã đổ máu xương trên mảnh đất này. Đó là mất mát đau thương mà Đảng, Nhà nước và dân tộc Việt Nam sẽ mãi ghi nhận đóng góp to lớn ấy…

Hầu như nơi đâu trên đất nước Việt Nam cũng có thể tìm gặp những chứng nhân của một thời mưa bom bão đạn; họ là những thương bệnh binh, là mẹ Việt Nam Anh hùng, là những người có công với cách mạng… Đâu đâu trên đất nước cũng có thể tìm gặp những nhà bia tưởng niệm, nghĩa trang liệt sĩ. Biết bao người ngã xuống, đã đổ máu xương trên mảnh đất này. Đó là mất mát đau thương mà Đảng, Nhà nước và dân tộc Việt Nam sẽ mãi ghi nhận đóng góp to lớn ấy…

Thăm cồn Liệt Sĩ:

Có lẽ chẳng nơi nào trên đất nước ta, một cái cồn nhỏ chỉ mấy chục nóc nhà lại có hàng chục Anh hùng liệt sĩ, hầu hết những hộ dân đều có công với cách mạng. Nơi ấy là cồn Liệt Sĩ, nằm giữa dòng sông Hậu (thuộc ấp Quốc Phú, xã Quốc Thái, huyện An Phú)- nơi cách xã Prey Chey, huyện Kosthum, tỉnh Kandal của nước bạn Campuchia chỉ một con sông rộng chưa đầy hai trăm mét. Cồn Liệt Sĩ có hơn 50 hộ dân từng tham gia nuôi giấu cán bộ trong chiến tranh chống Mỹ cứu nước và làm nghĩa vụ quốc tế, giúp nước bạn Campuchia giải phóng dân tộc.

Cái tên cồn Liệt Sĩ được ra đời khi 30 hộ dân Việt kiều Campuchia tham gia làm nghĩa vụ quốc tế từ Campuchia trở về Việt Nam khi đất nước hoàn toàn giải phóng. Có rất nhiều câu chuyện kể về nơi này. Đó là những câu chuyện về sự dũng cảm hy sinh, thấm đẫm hào hùng và lòng kiên trung bất khuất của người dân nơi đây, như: Anh Nguyễn Văn Quốc bị rơi vào tay giặc với những trận đòn tra tấn dã man nhưng vẫn không khuất phục, cuối cùng chúng đã xử bắn anh tại cây da ở Đồng Ky. Còn liệt sĩ Võ Hoàng Thái- nguyên Bí thư Đảng ủy xã, đã dùng nhiều chiến thuật đối phó với giặc Pháp, Mỹ… Tên của 2 anh đã thành tên quê hương Quốc Thái.

 
 Đồng chí Nguyễn Hoàng Việt, Phó ban Tổ chức Trung ương, (nguyên Bí thư Tỉnh ủy An Giang) thăm gia đình cách mạng ở huyện đầu nguồn An Phú.

Một trong những kỳ tích hào hùng luôn nhắc nhớ chính là câu chuyện về mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Bảy. Mẹ có 13 người con thì 8 người đã có mặt trong cuộc chiến sinh tử cho đất nước. Những người còn lại thì đi tiếp tế lương thực, thuốc men cho cách mạng. Anh Nam, anh Cánh đi kháng chiến hồi còn nhỏ, cây súng đeo trên vai dài hơn cả người. Cả hai cùng lên đường trong một ngày và cùng hy sinh một ngày vào năm 1970.

Nỗi đau riêng cố dằn nén lại, mẹ gật đầu khi hai người con sinh đôi lại tiếp bước ra trận. Cũng từ lần ấy, anh Mười không về nữa. Trên bàn thờ thêm một lư hương. Lúc đó anh mới 21 tuổi, mới cưới vợ được 1 tháng 29 ngày! …

Ngày 30-4, đất nước hoàn toàn giải phóng. Niềm vui toàn thắng chưa trọn vẹn thì hai năm sau, người dân Quốc Thái một lần nữa cầm súng chiến đấu chống lại bọn diệt chủng Pôn Pôt – Ieng Sary. Cùng với các địa phương Ba Chúc và các xã ven biên, người dân nơi đây lại đổ máu xương để giành lại từng tấc đất từ tay bọn Khmer Đỏ.

Cồn Liệt Sĩ bây giờ khởi sắc hơn trước nhiều lắm. Những chiếc ghe neo đậu, những căn nhà tạm bợ ngày nào được thay thế bằng những ngôi nhà sàn, mái tôn vách ván khang trang. Được sự quan tâm của trên, ấp Quốc Phú làm đê bao khép kín toàn ấp trên 4km, rải đá mặt đường để người dân không còn cảnh nắng bụi, mưa bùn. Diện tích sản xuất ngày một nâng lên, toàn ấp có 80 héc-ta gieo trồng 3 vụ/năm, chủ lực là bắp lai cho năng suất cao (khoảng 1,2 tấn/vụ). Hệ thống điện lưới, nước sạch, loa phát thanh phủ kín toàn ấp. Năm 2003, xã xây dựng điểm Trường tiểu học “C” Quốc Thái với 4 phòng học ở đây, giúp con em ở cồn Liệt Sĩ không còn phải lặn lội xa xôi đến trường như trước. Trong ấp cũng có hàng chục người học hành đỗ đạt nên người. Đó chính là niềm tự hào lớn của một ấp mang tên cồn Liệt Sĩ…

Đền ơn đáp nghĩa:

Trong 2 cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược, hàng ngàn người con quê hương An Giang lên đường tòng quân, nhiều người đã ngã xuống hoặc để lại một phần xương máu nơi chiến trường, góp phần cùng cả nước làm nên những chiến thắng bất tử, giành độc lập tự do cho dân tộc. Theo thống kê, toàn tỉnh có 32.735 người có công, gia đình chính sách. Với đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, những năm qua được sự quan tâm giúp đỡ của các ngành, các cấp, công tác “Đền ơn đáp nghĩa’” ở An Giang đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận.

Thực hiện Pháp lệnh đối với người có công, tỉnh luôn phấn đấu thực hiện tốt các chính sách người có công với nước, huy động nguồn lực để chăm lo đời sống gia đình chính sách. Trong phong trào này, cán bộ, đoàn viên Công đoàn, công nhân viên chức - lao động ở An Giang đã sôi nổi hưởng ứng và tích cực vận động mọi người tham gia. Đây là nghĩa cử cao đẹp của những người đang sống đối với những người không tiếc xương máu cho cuộc sống hôm nay.

Theo Sở Lao động- Thương binh và Xã hội, các đối tượng chính sách còn tồn đọng sau chiến tranh đã và đang được xem xét, đề nghị bổ sung và giải quyết như việc xác nhận liệt sĩ, thương binh, chính sách thanh niên xung phong, chính sách đối với người tham gia kháng chiến và con đẻ của họ bị nhiễm chất độc hóa học, chính sách ưu đãi về giáo dục-đào tạo, chăm sóc sức khỏe, cải thiện nhà ở, đào tạo nghề, phát triển sản xuất, giảm nghèo... Sự quan tâm này đã góp phần động viên, hỗ trợ thương binh, gia đình liệt sĩ, người có công với cách mạng trong cuộc sống.

Thấm nhuần đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, Đảng bộ và nhân dân An Giang luôn quan tâm đẩy mạnh phong trào chăm sóc thương binh, gia đình liệt sĩ và người có công với cách mạng. Công tác “Đền ơn đáp nghĩa” đã thực sự được xã hội hóa trên địa bàn, An Giang đã huy động được sức mạnh to lớn của toàn xã hội tham gia gánh vác với Nhà nước, bằng những việc làm cụ thể, như: Xây dựng quỹ “Đền ơn đáp nghĩa”, xây dựng nhà Tình nghĩa, nhà Đại đoàn kết, phụng dưỡng mẹ Việt Nam Anh hùng, giúp đỡ chăm sóc thương binh, bệnh binh nặng, cha mẹ liệt sĩ già yếu cô đơn, con liệt sĩ mồ côi... Mỗi năm, từ nguồn ngân sách và vận động xã hội hóa đóng góp trên 100 tỷ đồng chăm lo cho các đối tượng chính sách và người có công, góp phần nâng mức sống của gia đình chính sách và người có công bằng hoặc khá hơn mức sống trung bình của người dân nơi cư trú.

Bài, ảnh: HỮU HUYNH