Thiệt hại từ cho thuê đến bán đất

26/12/2017 - 01:01

 - “Gia đình khó khăn, vợ chồng họ cho thuê mảnh đất 13.167m2, rồi 2 năm sau sang nhượng cho người em trong thân tộc. Do bị thiệt hại, họ khởi kiện, bị tòa bác yêu cầu đòi giá trị quyền sử dụng đất (QSDĐ). Khi kháng cáo, họ nhận lại được một phần trong khối gíá trị tài sản” - đó là trình bày của vợ, chồng bà Hà Thị Quýnh (sinh năm 1950, ngụ tổ 17, ấp An Phú, xã An Hòa, Châu Thành) gửi đến Báo An Giang.

A A

Bà Quýnh trình bày: “Năm 1993, chồng tôi (Phạm Văn Liêu, vừa chết) cho thuê miếng đất ruộng nói trên cho vợ, chồng người em họ Phạm Văn Liệp. Thời hạn cho thuê đất là 3 năm (6 vụ) để nhận 300 giạ lúa, giải quyết khó khăn của gia đình. Đến năm 1995, chúng tôi buộc bán hết số đất này với giá 4,5 chỉ vàng 24k/1.000m2 đất. Tổng giá trị miếng đất là 63 chỉ vàng 24k. Ban đầu, ông Liệp chỉ đưa 10 chỉ vàng. Năm sau, tôi phải đến nhà lấy thêm 10 chỉ vàng, số còn lại (43 chỉ vàng) ông hứa vụ hè thu năm 1996 sẽ trả đủ. Tuy nhiên, đến thời hạn, vợ chồng ông Liệp vẫn không trả, gia đình tôi canh tác gặp nhiều tranh chấp, suýt xảy ra ẩu đả. Sau nhiều lần hòa giải không thành, năm 1995, vợ chồng tôi khởi kiện đến Tòa án nhân dân (TAND) huyện Châu Thành để xem xét giải quyết. Kết quả, Bản án số 14/2017/DSST ngày 20-1-2017 của TAND huyện Châu Thành bác yêu cầu đòi lại giá trị QSDĐ, đồng thời buộc gia đình tôi trả ngay QSDĐ cho phía mua đất, dù họ còn thiếu đến 43 chỉ vàng 24k. Gia đình tôi kháng cáo. Bản án số 152/2017/DSPT ngày 5-9-2017 của TAND tỉnh An Giang chấp nhận một phần kháng cáo, sửa bản án sơ thẩm, hoàn trả giá trị QSDĐ cho gia đình tôi 114 triệu đồng. Với kết quả này, tôi chỉ nhận được một phần nhỏ trong khối giá trị tài sản”.

Bà Hà Thị Quýnh trình bày vụ việc

Tìm hiểu vụ việc cho thấy, vẫn còn một số “góc khuất” chưa được làm rõ, truy xét, rất cần được làm rõ. Trước hết, tại tờ tự khai và các biên bản hòa giải, vợ chồng ông Liệp đều khẳng định: “Ông Liêu, bà Quýnh bán 13.167m2 đất, đã lấy đủ số tiền. Trong đó, đã nhận 9 chỉ vàng 24k bán 3 công đất vào ngày 4-10-1993, còn phần 10 công đất bán với giá 40 chỉ vàng 24k, tôi đã trả 20 chỉ vàng vào ngày 25-1-1995, 20 chỉ vàng còn lại được khấu trừ từ 300 giạ lúa cố đất, đã giao ngày 10-8-1993”. Qua đó cho thấy, trị giá 1.000m2 đất là 4 chỉ vàng, trong khi “Tờ bán đất vĩnh viễn” lập ngày 25 tháng giêng (âm lịch) năm 1995 có sự khác biệt. Văn bản này (có chữ ký của 2 bên mua bán) xác nhận giá bán là 4,5 chỉ vàng 24k/1.000m2 đất và diện tích đến 14.000m2. Ở “Tờ xác nhận” của ông Nguyễn Văn Hùng lập ngày 12-3-2015 (ông Nguyễn Minh Đường, Phó ban Nhân dân ấp Phú An xác nhận) có thông tin trùng khớp với “Tờ bán đất vĩnh viễn”. Ông M.V.N (ngụ tổ 21, ấp An Phú, xã An Hòa) cho biết: “Việc thuê đất, rồi sau đó mua bán của 2 gia đình trên, nhiều người ở đây biết rõ. Tôi thấy, lấy số lúa (bảo đảm cho việc cố đất) khấu trừ vào số tiền mua đất chưa trả hết là trái quy định, không hợp lý, hợp tình. Đặc biệt, gia đình ông Liêu khó khăn, nhiều người tha phương cầu thực, rất cần được cơ quan chức năng xem xét, bảo vệ quyền lợi chính đáng cho họ. Trước đây, do xung đột quyền lợi mà 2 bên suýt xảy ra ẩu đả. Tới đây, bản án của tòa có hiệu lực thi hành, còn phía con ông Liêu chần chừ, hoặc không chịu giao đất, rất khó đoán định sự việc thế nào”.

Luật sư Trần Ngọc Phước, Đoàn Luật sư tỉnh An Giang cho biết: “Qua hồ sơ vụ việc cho thấy, nếu không khấu trừ 300 giạ lúa (làm bằng để cố đất), phía ông Liệp còn nợ số tiền mua đất của ông Liêu, bà Quýnh đến 43 chỉ vàng 24k. Bản án số 152/2017/DSPT của TAND tỉnh tuyên hợp đồng mua bán của 2 bên vô hiệu một phần, tương đương 1.893m2. Do tòa xác định 2 bên có lỗi nên mỗi bên phải chịu giá trị 50%. Như vậy, ngoài hoàn trả mức lỗi từ hợp đồng vô hiệu gây ra, ông Liệp còn phải có nghĩa vụ trả số tiền đã nợ, chưa kể đó là việc chậm trả hơn 20 năm qua. Bản án số 152/2017/DSPT của TAND tỉnh có hiệu lực pháp luật kể từ ngày tuyên án, nhưng vụ việc này còn nhiều điểm chưa ổn thỏa”.

Bài, ảnh N.R