Tranh chấp đất giữa anh em ruột

23/04/2018 - 07:27

 - Ông Trần Văn Đây (ngụ ấp Vĩnh Hội, xã Vĩnh Hội Đông, An Phú) gửi đơn đến Báo An Giang nhờ can thiệp việc Tòa án nhân dân (TAND) huyện An Phú chậm giải quyết vụ tranh chấp đất nền nhà giữa ông với anh ruột.

A A

Ông Đây trình bày: “Năm 1989, vợ chồng tôi được mẹ cho phần đất thổ cư để cất nhà ở, sinh sống ổn định đến nay. Phần đất này nằm chung trong giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (CNQSDĐ) do anh ruột Trần Văn Lâm đứng tên. Vì tình nghĩa anh em, tôi không nghĩ đến việc tách giấy tờ phân chia đất. Nào ngờ, năm 2014, ông Lâm tự ý cất kiên cố thêm nhà vệ sinh cặp bên nhà, trên phần đất tôi đang ở mà không thông qua ý kiến tôi. Bức xúc, tôi khiếu nại yêu cầu chính quyền địa phương can thiệp, giải quyết. UBND xã mời 2 bên đến hòa giải. Tại đây, ông Lâm cho rằng, đất của ông nên ông có quyền cất, thậm chí còn đòi đuổi tôi đi. Địa phương hòa giải không thành, tôi làm đơn khởi kiện đến TAND huyện An Phú. Tòa án thụ lý hồ sơ, đã mời hòa giải nhiều lần, nhưng đến nay gần 4 năm chưa đưa ra xét xử. Tôi khiếu nại đến TAND tỉnh, TAND tỉnh chuyển hồ sơ về huyện yêu cầu giải quyết cho tôi. Gia đình tôi thiết tha yêu cầu TAND huyện An Phú sớm đưa vụ việc ra xét xử, phân định rõ phần đất của ai thì người đó sử dụng. Có như vậy, gia đình tôi mới có thể cất, sửa lại căn nhà đã hư, mục, an tâm ổn định cuộc sống và tránh xảy ra ấu đả, xô xát trong anh em, gây mất an ninh trật tự như đã từng xảy ra trước đây”.

Vợ ông Đây chỉ phần nhà vệ sinh bị xây lấn trên phần đất tranh chấp

Vợ ông Đây chỉ phần nhà vệ sinh bị xây lấn trên phần đất tranh chấp

Ông Lâm cho rằng: “Năm 1979, từ sau chiến tranh biên giới Tây Nam, tôi khai hoang một số đất để ở và sống chung với cha mẹ. Sau khi cha mẹ qua đời, tôi cho mấy anh em, mỗi người 1 phần đất để cất nhà ở, chỉ giữ lại phần đất 294,5m2 để ở và đã được cấp GCNQSDĐ vào năm 2004. Năm 1996, tôi có cho Trần Văn Đây cất nhà ở đậu trên đất tôi. Cách đây 4 năm, gia đình tôi cất mới nhà vệ sinh để tiện việc sinh hoạt, thì Đây phát sinh tranh chấp, khiếu nại. Đã không còn tình nghĩa anh em, Đây kiện thưa tôi và còn xách dao dọa chém, rủ đánh nhau, nên tôi chỉ đồng ý cho Đây ở đậu trên phần đất trong phạm vi căn nhà hiện hữu. Khi nào Đây mất thì gia đình họ trả lại đất cho tôi, chứ không cho con, cháu họ ở. Tôi khẳng định, đất này do cá nhân tôi tự tạo chứ không phải của cha mẹ để lại, đất đã được cấp GCNQSDĐ hợp lệ. Tôi yêu cầu cơ quan chức năng sớm giải quyết dứt điểm vụ việc, tránh thưa kiện kéo dài”.

Trao đổi với phóng viên Báo An Giang, đại diện UBND xã Vĩnh Hội Đông cho biết: ngày 13-8-2014, UBND xã nhận được đơn khiếu nại của ông Trần Văn Đây tranh chấp đất thổ cư với anh ruột là ông Trần Văn Lâm, địa phương mời 2 bên đến hòa giải. Ông Đây cho rằng, đất đang tranh chấp là do cha mẹ để lại, 2 anh em cùng ở trên 1 miếng đất, đất đã được UBND huyện An Phú cấp GCNQSDĐ số 00880 QSDĐ/kL ngày 10-3-2004, với diện tích 294,5m2 do ông Trần Văn Lâm đứng tên. Phần đất ông Đây đang ở do mẹ cho từ năm 1989 và đã ở ổn định đến nay, trong quá trình sử dụng đã di dời 3 lần cho ông Lâm nới rộng nhà. Do vậy, ông yêu cầu địa phương giải quyết phân chia phần đất này. Ông Lâm cho rằng, phần đất mà ông Đây tranh chấp thuộc quyền sử dụng của cá nhân ông do ông khai phá sử dụng từ năm 1979 và đã được cấp CNQSDĐ, chứ không phải đất do cha mẹ để lại, vì vậy không đồng ý chia cho ông Đây. Việc tranh chấp đất thổ cư  giữa anh em ruột ông Trần Văn Đây và Trần Văn Lâm, địa phương đã mời hòa giải nhiều lần, động viên tình nghĩa anh em tương trợ nhau trong cuộc sống, nhưng cả 2 không thống nhất thỏa thuận được. Hòa giải không thành, ông Đây tiếp tục khởi kiện đến TAND huyện.

Hiện nay, TAND huyện An Phú đang khẩn trương hoàn tất hồ sơ thủ tục việc tranh chấp giữa ông Đây và ông Lâm để sớm đưa ra xét xử. Thực tế, vụ việc bị xử lý chậm do trước đây phân công cho 1 thẩm phán thụ lý vụ việc, sau đó thẩm phán này được luân chuyển công tác, nên phân công cho thẩm phán khác thụ lý. Ngoài ra, mất thời gian còn do có giai đoạn chuyển TAND tỉnh theo trình tự thẩm quyền, vì vậy hồ sơ bị chậm.

Bài, ảnh: K.N