Tuổi trẻ bồng bột

26/12/2017 - 00:59

 - Các bị cáo của phiên tòa hôm ấy đều rất trẻ, ở độ tuổi đẹp nhất của đời người. Chỉ vì ít phút nông nổi, họ đã vướng vòng lao lý. Không có nhiều nước mắt, không có nhiều nỗi đau như những phiên tòa khác tôi từng dự, nhưng vẫn nghe thi thoảng đâu đó tiếng thở dài, xót xa…

A A

Kết quả điều tra của cơ quan chức năng xác định, 9 đối tượng gồm: Hồ Văn Mạnh (sinh năm (SN) 1994), Lưu Minh Trí (SN 1995), Nguyễn Văn Hậu (SN 1996), Trần Hoàng Tú (SN 1995, cùng ngụ xã Nhơn Mỹ, Chợ Mới), Lê Văn Tâm (SN 1995), Lê Văn Hào (SN 1991), Phạm Văn Quí (SN 1996), Nguyễn Văn Tèo (SN 1996), Hồ Phước Còn (SN 1997, cùng ngụ xã Thoại Giang, Thoại Sơn) có hành vi “Cưỡng đoạt tài sản” vào đêm 18-10 và 28-10-2015, tại ấp Hòa Phú, Định Thành (Thoại Sơn). Các đối tượng chặn xe người đi đường “xin tiền”, chuẩn bị hung khí là cây dao tự chế. Khi ai đó chạy xe đến thì một người cầm dao đứng giữa đường chặn xe lại, số còn lại đứng gần hoặc cặp lề, yêu cầu bị hại đưa tiền. Ông N.T.P (SN 1969, ngụ thị trấn Núi Sập) là một trong các bị hại, khi đang chạy xe một mình thì bị chặn đường, “xin đểu”. Ông buộc phải đưa 1,8 triệu đồng cùng 8 tờ vé số để được đi tiếp. Có được tiền, cả nhóm chia nhau xài. Tuy nhiên, không lâu sau, tất cả đều bị bắt giữ, truy tố.

Vì nhiều lý do, đến giữa tháng 12-2017, phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án mới diễn ra. Ngoài số lượng bị cáo đông, phiên tòa còn thu hút mọi người đến tham dự vì tính chất và nội dung vụ án, nhắc họ nhớ đến câu chuyện về băng, nhóm “xin đểu” ở vùng quê. Trên hết, đa số họ là người thân của các bị cáo. Họ thể hiện sự quan tâm đến đứa con, đứa cháu dại dột bằng cách lặn lội đến dự tòa, chăm chú theo dõi từng diễn biến của phiên xử, cầu mong mức án nhẹ nhất sẽ được tuyên. Họ mua từng hộp cơm, chai nước để gửi cho bị cáo, tranh thủ ít phút ngắn ngủi đến gần trò chuyện sau bao ngày xa cách. Trách thì đã trách, giận thì đã giận. Giờ là lúc họ mở rộng vòng tay, giúp những cậu bé mới lớn quay đầu hướng thiện.

Tôi chẳng thể quên câu chuyện về những người làm cha, làm mẹ, chịu đựng mọi đắng cay đằng sau sai lầm của con mình. Nguyễn Văn Hậu được xác định là người trực tiếp dùng hung khí để chặn đường người đi đường, thậm chí mang theo kìm cộng lực để bấm đồ trang sức, nếu bị hại có đeo. Trong quá trình điều tra, Hậu thành khẩn khai báo, nhưng sau đó mắc bệnh tâm thần, bị áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh tại Viện Pháp y tâm thần trung ương Biên Hòa. Hơn nửa năm điều trị, bệnh tình ổn định, Hậu được kết luận “đủ năng lực nhận thức và điều khiển hành vi để làm việc với cơ quan pháp luật”, dù vẫn phải uống thuốc thường xuyên. Suốt quãng thời gian đó, ông N.V.S và bà N.T.M.T (cha mẹ Hậu) lặn lội đi nuôi con, vất vả giúp con tìm lại ý thức. Rồi ngày ra tòa, bà T. lại ngồi cạnh Hậu ở ghế dành cho bị cáo, là người đại diện theo pháp luật cho con, giúp con đứng lên ngồi xuống mỗi khi Hội đồng xét xử hỏi đến. Bao nỗi chua xót, bà chỉ biết gom lại trong vài câu nói: “Tôi không hề biết Hậu đã làm gì. Đêm 27, rạng sáng 28-10, chồng tôi bị bệnh nên Hậu chở ổng đến Hội Chữ thập đỏ xã Nhơn Mỹ, rồi chuyển đi cấp cứu ở Bệnh viện Đa khoa Trung tâm An Giang, sau đó Hậu chạy xe đi đâu không rõ. Trước khi bị bắt, Hậu có biểu hiện bệnh lý như: lấy đồ nữ mặc, thường bị nhức đầu và hạ can-xi. Hiện giờ, Hậu không nói chuyện, không tỏ thái độ nhận biết chuyện xảy ra xung quanh, sinh hoạt cá nhân đều phụ thuộc người khác”.

Bà H.T.X là mẹ của 2 bị cáo Lê Văn Tâm, Lê Văn Hào. Đêm 28-10, Tâm đang ở nhà thì có điện thoại rủ đi uống cà-phê. Mãi đến khi Công an đến nhà, bà mới biết Tâm đã bị bắt. Sau đó, Hào cũng bị bắt. Hai đứa con vi phạm pháp luật cùng lúc, khiến bà chới với. Bà Đ.T.H (mẹ của Hồ Phước Còn) mua chiếc xe môtô để Còn dùng làm phương tiện đi học, khi Còn đã đủ 18 tuổi. Hôm ấy, bà nóng ruột vì Còn đi uống cà-phê với bạn nhưng không về nhà. Đến sáng hôm sau, bà hay tin Còn bị Công an bắt. Lúc ấy, Còn vẫn đang học dang dở lớp 12, bao dự định cho tương lai đều bị gác lại... Mỗi câu chuyện bên lề vụ án đều chất chứa nỗi buồn, xuất phát từ sự thiếu hiểu biết pháp luật và suy nghĩ bồng bột của 9 bị cáo.

Cuối cùng, Tòa án nhân dân huyện Thoại Sơn đã tuyên phạt Hồ Văn Mạnh 3 năm tù; Hồ Phước Còn, Lê Văn Tâm, Phạm Văn Quí, Lưu Minh Trí, Lê Văn Hào hơn 25 tháng tù (thời hạn phạt tù bằng thời gian bị tạm giữ tạm giam) cùng về tội “Cưỡng đoạt tài sản”. Nguyễn Văn Tèo, Trần Hoàng Tú và Nguyễn Văn Hậu đồng phạm tội “Cưỡng đoạt tài sản (chưa đạt)”. Tèo, Tú đều bị xử phạt hơn 11 tháng tù (thời hạn phạt tù bằng thời gian bị tạm giữ, tạm giam). Riêng Nguyễn Văn Hậu bị phạt 1 năm tù nhưng cho hưởng án treo. Hy vọng rằng, mọi chuyện sẽ khép lại từ đây. Vẫn luôn có con đường rộng mở để những thanh niên ấy làm lại từ đầu.

Bài, ảnh: KHÁNH HƯNG