25 năm qua, ông Phạm Dởn (65 tuổi, thôn Mỹ Liên, xã Đại Hiệp, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) phải sống chung cùng những vết sẹo lồi mọc chi chít trên người.

22/09/2013 - 15:48
A A

25 năm qua, ông Phạm Dởn (65 tuổi, thôn Mỹ Liên, xã Đại Hiệp, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) phải sống chung cùng những vết sẹo lồi mọc chi chít trên người.

25 năm qua, ông Phạm Dởn (65 tuổi, thôn Mỹ Liên, xã Đại Hiệp, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) phải sống chung cùng những vết sẹo lồi mọc chi chít trên người.

Căn bệnh hiếm gặp ấy không những khiến ông bị hành hạ đến hao mòn thể xác, mà kinh khủng hơn, còn gây nên những cơn đau buốt nhói, quằn quại. Mấy chục năm phải “sống chung” với căn bệnh quái ác này, ông Dởn đã phải nếm trải những tháng ngày như “địa ngục trần gian” bởi sự dị nghị, dè bỉu của người dân địa phương. Gặp phóng viên, người đàn ông bất hạnh ấy tâm sự: “Tôi chỉ có một ước mơ, một ngày mai thức dậy, đám sẹo lồi khủng khiếp ấy đột nhiên biến mất. Có như thế, thì tôi mới thanh thản sống nốt được những ngày cuối đời ít ỏi còn lại”.
 
Người đàn ông 25 năm khốn khổ vì căn bệnh bỗng dưng mọc sẹo “khủng” đầy người 1
Sẹo lồi xuất hiện toàn thân ông Dởn. Ảnh: T.G
 
Khốn khổ vì căn bệnh hiếm gặp
25 năm về trước, ngôi làng Mỹ Liên vốn yên bình bỗng xôn xao khi rộ lên thông tin ông Phạm Dởn biến thành “dị nhân”. Khi đó, toàn thân ông Dởn đột nhiên xuất hiện những vết sẹo chi chít trông rất kinh khủng. Càng ghê rợn hơn khi trên khuôn mặt và hai vành tai ông, các cục sẹo như mọng mủ lớn bằng nắm tay che kín mít khiến nhiều người không dám lại gần. Với dư luận địa phương, hình hài của người đàn ông này là nỗi ám ảnh, khiến họ vô tình quên đi nỗi khổ đau vì căn bệnh lạ mà ông Dởn phải gánh chịu.
 
Khi chúng tôi hỏi đường đến nhà ông Dởn, nhiều người vẫn tỏ vẻ ái ngại. Họ ngập ngừng hồi lâu rồi mới tận tình chỉ lối. Căn nhà nhỏ nơi ông Dởn sinh sống nằm khuất nẻo sau rặng cây dâm bụt. Trong gian phòng tối om, một người đàn ông đang lúi húi dùng gai nhọn cạy lớp sẹo trên cánh tay còn ứ máu. Vừa cạy, ông vừa cắn răng, cố nén những tiếng rên thê thảm, não nề. Chứng kiến cảnh tượng đó, chúng tôi đoán được cái cảm giác đau đớn của một con người đang phải khổ sở vật vã với căn bệnh của mình.
 
Phải mất một hồi lâu kiên nhẫn thuyết phục chúng tôi mới khiến ông Dởn mạnh dạn rũ bỏ sự mặc cảm, trải lòng với chúng tôi về căn bệnh của mình mắc phải. “Chắc mấy chú thấy người tôi đáng sợ lắm đúng không. Nhiều người mới nhìn thấy mấy cục sẹo của tôi thì đã sợ khiếp vía, thậm chí buồn nôn ấy chứ. Tôi luôn cố che đậy chúng vì không chẳng muốn ai hoảng sợ khi nhìn mình. Cả ngày, tôi chỉ giam mình ở trong nhà, đến khi có việc cần thiết lắm mới ra ngoài”, ông Dởn ngậm ngùi nói.

Kể về thời gian bắt đầu bị những cục sẹo lồi hành hạ, ông Dởn cho biết: “Tôi còn nhớ như in thời điểm căn bệnh quái ác ập lên đầu mình năm 20 tuổi. Lúc đó, hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, tôi theo một số bạn bè trong xóm ra TP Đà Nẵng làm phu hồ. Công việc thường xuyên va chạm với các vật sắc nhọn dễ gây trầy xước. Nhưng kỳ lạ là những vết trầy sau khi lành da lại không biến mất mà cứ hằn in trên cơ thể như những vết xăm trổ. Lúc đầu, tôi nghĩ đó chỉ là vết sẹo không đáng lo ngại nên chủ quan không đi khám. Mười năm sau, tôi về quê lập gia đình và làm ruộng. Lúc này, bỗng nhiên các vết sẹo ngày trước nổi sạm, lồi cao lên trên vùng da. Đến năm tôi 40 tuổi thì chúng mọng mủ, sưng to, cao lên khoảng 1 cm. Dần dà, toàn thân tôi bị bao phủ bằng những mảnh sẹo lớn. Kể từ đó, cơ thể lúc nào cũng có cảm giác ngứa ngáy, đau nhức đến nỗi nhiều khi không thể ngủ được”.

Ông Dởn cho biết thêm, thời gian đầu bộc phát căn bệnh lạ quái ác, ông đã lặn lội đi vái tứ phương, gõ cửa không ít các cơ sở y tế từ xã đến tỉnh. Tuy nhiên, các bác sĩ đều khẳng định chưa từng gặp trường hợp nào mắc phải căn bệnh dị kì như ông. Thời gian trôi qua, các cục sẹo bắt đầu lan lên mặt và hai vành tai. Chúng to bằng nắm tay, kết thành từng chùm che lấp hai mắt, bịt kín cả tai. “Khó chịu nhất là lúc ngủ. Nửa đêm trở mình, vô tình cục sẹo bên tai bị kẹp giữa vành tai và gối đau đến nỗi không thể hét lên được. Bởi vậy sau này, tôi phải đặt thêm một chiếc gối nhỏ kê tai khi ngủ.
 
Đau về thể xác đã đành, sự kì thị của người khác khi gặp mình khiến tôi luôn mặc cảm không dám bước chân ra khỏi ngõ. Đã lâu lắm rồi, tôi suốt ngày chỉ lủi thủi ở xó cửa chẳng dám ló mặt nhìn ai. Hễ gặp tôi ngoài đường, nhiều người lại chế giễu là “dị nhân”, không giống con người. Tụi nhỏ trong làng gặp tôi là chạy như bị ma đuổi. Những lúc nghe những lời đó, lòng tôi như thắt lại,  như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim”, vẻ mặt khắc khổ nhìn những cục sẹo lồi mấy chục năm bám riết lấy mình, ông Dởn bùi ngùi chia sẻ.
 
Khát khao “lột xác”
 
Từ ngày “khoác” lên mình hàng chục lớp sẹo lồi, sức khỏe của ông Dởn đi xuống trầm trọng và mất hẳn khả năng lao động. Thậm chí, công việc sinh hoạt hàng ngày từ tắm rửa, giặt quần áo đến cơm ăn, nước uống cũng đều phải nhờ vào tay người vợ tảo tần. Không chỉ chăm chồng, bà còn một mình nuôi bốn con khôn lớn.
 
Bà Nguyễn Thị Tám (62 tuổi, vợ ông Dởn - PV) tâm sự: “Bao nhiêu năm lập gia đình, chưa lúc nào vợ chồng tôi có lấy một ngày hạnh phúc trọn vẹn. Phải nuôi một lúc năm người, nhiều khi tôi cảm thấy sức khỏe kiệt quệ. Khổ mấy tôi cũng chịu được nhưng mỗi lần chồng lên cơn đau, ruột gan tôi như lửa đốt. Nhà quá nghèo, tôi phải chạy vạy vay mượn khắp nơi từ anh em họ hàng đến bà con chòm xóm đưa ông đi khám bệnh. Đã nhiều đêm, vợ chồng thức trắng để tâm sự. Mục đích cũng để cho chồng quên đi cái cảm giác ngứa ngáy, nhức nhối của căn bệnh. Nhiều lúc, vợ chồng tôi than thân trách phận, buồn chán về cuộc đời hẩm hiu rồi chỉ biết ôm nhau khóc”.
 
Đến thời điểm hiện tại, con cái của ông bà đã khôn lớn và yên bề gia thất. Tuy nhiên, bà Tám vẫn phải ra sức làm thuê làm mướn, chắt chiu từng đồng gom góp đưa chồng ra TP Đà Nẵng chữa bệnh. Ông kể: “Cách đây năm năm, dành dụm được số tiền 5 triệu đồng, vợ bắt xe đưa tôi ra TP Đà Nẵng khám tổng quát. Sau khi làm một loạt xét nghiệm, bác sĩ chẩn đoán tôi bị bệnh cơ địa sẹo lồi nhưng là trường hợp cực kỳ hiếm gặp.
 
Lần đầu tiên, tôi được phẫu thuật cắt bỏ sẹo lồi ở vùng tai. Những tưởng thế là hết nhưng được một thời gian sau, những chiếc sẹo đó lại mọc lên. Chúng to dần và trở lại hiện trạng như lúc chưa phẫu thuật”. Bao nhiêu hy vọng và niềm tin đặt cả vào ca phẫu thuật “lột xác” đã bị dập tắt. Ông càng thất vọng hơn khi bệnh của mình ngày một nặng thêm. Nhưng chưa khi nào, người đàn ông này thôi bùng cháy nỗi khát khao được “lột xác” và thoát khỏi bộ dạng “quái nhân”.
 
Ông Dởn tâm sự: “Lúc phát hiện mọc lại sau ca phẫu thuật, tôi cảm thấy tâm trạng mình rất tồi tệ. Vợ chồng tôi biết rằng, căn bệnh này sẽ còn đeo bám mình suốt đời. Có lẽ, tôi phải tập “sống chung với lũ”. Nhưng hiện nay, y học đang phát triển vượt bậc. Tôi lại ước mong căn bệnh của mình được chữa lành ”, ông Dởn nói. Thấu hiểu nỗi lòng của cha, những người con của ông ở xa cũng tằn tiện chi tiêu gửi tiền về quê chạy chữa bệnh cho cha với hy vọng còn nước còn tát. “Vừa rồi, các con vay mượn gửi tiền cho tôi để đưa ông Dởn đi phẫu thuật thêm một lần nữa. Vì chi phí phẫu thuật toàn thân lên đến vài trăm triệu đồng nhưng xác suất thành công rất thấp nên chúng tôi nhờ bác sĩ chỉ tập trung mổ cắt đi lớp sẹo ở mặt và tai. Hiện tại, sẹo lồi ở hai vùng này của ông đã thuyên giảm nhưng chưa triệt tiêu hoàn toàn”, bà Tám cho biết.
 
Cầm chiếc gương soi khuôn mặt của mình sau phẫu thuật, ông Dởn mong mỏi: “Tôi ước gì khuôn mặt của mình giữ mãi như bây giờ. Nếu điều đó thành sự thật thì sau này, tôi sẽ vay mượn để phẫu thuật cắt nốt những cái sẹo lồi còn lại trên cơ thể. Tôi đã làm khổ vợ con nhiều rồi. Ước mơ một ngày mình khỏe mạnh để bù đắp lại ngày tháng là gánh nặng của gia đình. Đến lúc đó, tôi có thể thoải mái đi ra ngoài đường, tự tin đối mặt với mọi người và không còn mặc cảm xã hội nữa”.        
 
Khả năng điều trị thành công rất thấp

Trao đổi với chúng tôi, bác sĩ Phạm Anh (người trực tiếp điều trị cho ông Dởn những năm qua) cho biết: “Đây là trường hợp bị bệnh cơ địa sẹo lồi đầu tiên mà bệnh viện tiếp nhận và đang theo dõi điều trị. Khả năng thành công đối với trường hợp của chú Dởn chỉ là 25%. Nếu tình hình khả quan, chúng tôi sẽ tiếp tục phẫu thuật phần sẹo lồi còn lại để bệnh nhân không phải tự ti về căn bệnh của mình”.
 
Theo Tam Ca – Dương Phương (Gia Đình và Xã hội)