Sự kiện 11/9, vụ chìm tàu Titanic hay cuộc khủng hoảng hạt nhân Fukushima, Nhật Bản đều là những thảm họa đã được cảnh báo trước.

31/12/2012 - 15:01
A A

Sự kiện 11/9, vụ chìm tàu Titanic hay cuộc khủng hoảng hạt nhân Fukushima, Nhật Bản đều là những thảm họa đã được cảnh báo trước.

Sự kiện 11/9, vụ chìm tàu Titanic hay cuộc khủng hoảng hạt nhân Fukushima, Nhật Bản đều là những thảm họa đã được cảnh báo trước.

Thị trấn chìm trong biển nước

Vào cuối những năm 1800, các ông trùm công nghiệp giàu có thành lập một câu lạc bộ câu cá và săn bắn trên sông Conemaugh thuộc Pennsylvania. Họ mua chiếc hồ Conemaugh cùng con đập ở đó nhưng do lâu ngày, con đập có biểu hiện rò rỉ. Thay vì cải tạo đập, họ lại vá bằng đất sét và rơm.

Ngày 31/5/1889, một cơn bão quét qua tạo ra trận mưa lớn chưa từng có trong lịch sử Pennsylvania. Trong 24 giờ đồng hồ, nước ùn ùn đổ về hồ Conemaugh. Sáng hôm đó, Elias Unger, Chủ tịch CLB thấy nước hồ đe dọa đập đã cố chuyển hướng dòng nước để giảm áp lực cho đập nhưng không thành công. Lo sợ đập sẽ vỡ, Unger ra lệnh cho John Parke, kỹ sư của câu lạc bộ đi ngựa đến thị trấn gần nhất để gửi cảnh báo đến nhà chức trách South Fork và Johnstown. 2 cảnh báo đã được gửi đi, nhưng vì trước đó đã có quá nhiều báo động sai về chuyện vỡ đập nên lần này không ai tin Parke. Vào lúc 13h10 hôm đó, con đập bị vỡ, 20 triệu m3 nước tràn xuống các nhánh sông Conemaugh. May mắn là người dân ở thị trấn South Fork nghe tiếng gầm rú của nước đã vội chạy lên đồi cao và chỉ có 4 người thiệt mạng. Nhưng với thị trấn Johnstown, làn nước dữ đã cuốn đi bao nhà cửa cùng với khoảng 2.209 người trong thảm họa tồi tệ nhất nước Mỹ thời bấy giờ.


Titanic chìm vì không nghe điện báo

Tháng 4/1912, Cyril Evans là người điều hành điện báo trên tàu California SS vượt Đại Tây Dương. Vào đêm 14/4, thuyền trưởng Stanley Lord cho con tàu dừng hẳn để tránh những tảng băng trôi lớn. Ông Lord ra lệnh cho Evans cảnh báo các tàu khác trong khu vực. Lúc ấy, trên tàu Titanic, hai nhân viên Jack Philips và Harold Bride đang cố thanh toán nốt loạt tin nhắn từ tàu gửi đến Mỹ, điểm đến của tàu Titanic. Philips nhận được tin nhắn của Evans nhưng vì tàu California rất gần với tàu Titanic và Evans bật tiếng to quá, Philips nghe mà đầu như bị nổ tung. Philips tức giận không thông báo lại cho thuyền trưởng còn Evans cho rằng đã hoàn thành công việc liền tắt máy đi ngủ. Một lúc sau, 
Titanic đâm phải tảng băng trôi, hơn 1.500 con  người thiệt mạng.

Linh cảm về thảm kịch tại Dallas

Ngày 24/10/1963, gần một tháng nữa Tổng thống John F Kennedy dự kiến sẽ đến Dallas chuẩn bị cho chiến dịch bầu cử quan trọng ở bang Texas, Đại sứ Mỹ tại Liên hợp quốc khi đó là ông Adlai Stevenson được cử đi Dallas. Khi ông Stevenson đến khán phòng để chuẩn bị cho bài diễn thuyết, hàng nghìn người có mặt phản đối ông và các chính sách của chính quyền Kennedy. Bất chấp lộn xộn, ông Stevenson cố gắng phát biểu, nhưng người biểu tình đã la ó, gây ồn để át tiếng ông. Sau bài phát biểu, cảnh sát đã cố gắng hộ tống ông Stevenson lách qua đám đông giận dữ bao quanh.

Khi trở về Washington, ông Stevenson cảnh báo Arthur Schlesinger, người soạn diễn văn cho Tổng thống Kennedy rằng ông Kennedy không nên đến Texas hoặc ít nhất là tránh xa Dallas. “Bầu không khí ở đó có gì rất lạ và đáng sợ”, ông Stevenson nói. Nếu cảnh báo này được xem xét đến, có lẽ Tổng thống Kennedy có thể tránh được thảm kịch của cuộc đời mình.

Dự cảm bất thường về vụ
11/9

John O’Neil là một điệp viên F.B.I chuyên trách điều tra tổ chức khủng bố quốc tế Al-Qaeda vào thập niên 1990. Ông từng cảnh báo, al-Qaeda và Osama bin Laden là những mối đe doạ chính đối với an ninh của nước Mỹ. Xuyên suốt thập niên 1990, vụ tấn công đầu tiên vào WTC, vụ tấn công vào các toà đại sứ quán Mỹ… tất cả đều xuất phát từ al-Qaeda. Tại Washington DC và tổng hành dinh của FBI, nhiều kẻ tỏ ra ghen tị với những dự đoán thành công của ông. Tháng 8/2001, những kẻ xấu đã đẩy John O’Neil ra khỏi F.B.I. John O’Neil từ chức và đảm nhận vai trò người đứng đầu giám sát an ninh tại WTC. Có người bạn đùa rằng, John O’Neil làm ở đó thì an toàn quá, vì bọn khủng bố đã tấn công hồi năm 1993 rồi nhưng ông khẳng định, bọn chúng sẽ quay lại và ông linh cảm sắp có một vụ tấn công trên đất Mỹ. 

Dự cảm bất thường này là có cơ sở bởi ngay trước khi rời khỏi F.B.I, John O’Neil đang tiến gần đến manh mối cho thấy những kẻ khủng bố người Yemen đang tìm cách vào nước Mỹ, nhưng rồi tiết lộ của một tên khủng bố về kế hoạch đánh bom New York đã bị phớt lờ. Đúng ngày định mệnh 
11/9/2001, John O’Neil đang ở toà tháp Nam của Trung tâm Thương mại Thế giới. Ông đã sống sót sau vụ tấn công của chiếc máy bay khủng bố đầu tiên. John O’Neil gọi điện cho vợ thông báo tình hình và bản thân ông đang tìm cách thoát khỏi toà nhà. Tuy nhiên, cuối cùng thì ông cũng không thoát khỏi và thi thể của John O’Neil sau đó đã được tìm thấy tại một cầu thang của toà tháp Nam.

Giàn khoan dầu phát nổ


Trong năm 2010, hoạt động trên giếng dầu Deep Water Horizon, thuộc sở hữu của Tập đoàn BP và do Transocean điều hành, không được tiến triển tốt. Thực tế, việc khoan dầu bị chậm tiến độ. Deep Water Horizon đã khoan một giếng thăm dò tại khu vực Macondo Prospect nằm ngoài khơi bờ biển phía đông nam Louisiana. Ngày 20/4/2010, giàn khoan dầu phát nổ, bốc cháy và chìm, làm 11 công nhân thiệt mạng và gây ra một thảm họa môi trường tồi tệ nhất trong lịch sử Vịnh Mexico...


Sáng hôm ấy, nhân viên Transocean điều hành giàn khoan - Jimmy Harrell đã tranh cãi với một quan chức cao cấp của BP. BP muốn Harrell thay nước biển nhẹ hơn để ngăn khí gas tăng lên ống khoan, và không tăng thêm “bùn”, lớp dưới cùng của ống giàn khoan trước khi đóng nắp giếng (vì chi phí sẽ tăng lên). Harrell từ chối làm như vậy nếu không kiểm tra rò rỉ. Cả 2 lần thử nghiệm, bùn đều chảy ra từ đường ống. Tuy nhiên, vì lý do bất khả kháng, Harrell làm theo chỉ thị, thay bùn nặng bằng nước biển nhẹ hơn nên khí bắt lửa, giàn khoan phát nổ và bốc cháy. Mặc dù Harrell tuyên bố ông không nhớ đã cảnh báo với BP nhưng có nhân chứng cho biết ông đã la hét trên điện thoại khi nói chuyện với văn phòng của BP tại Houston rằng “Tôi đã nói chuyện này sẽ xảy ra mà”.


Thảm họa Fukushima lẽ ra có thể ngăn chặn

Katsuhiko Ishibashi là giáo sư ngành địa chấn học có uy tín của Đại học Kobe Nhật Bản. Từ đầu những năm 2000, ông đã cảnh báo Nhật Bản rằng nhiều nhà máy điện hạt nhân có nguy cơ thiệt hại nghiêm trọng bởi chúng được xây dựng trên khu vực dễ bị động đất. Năm 2006, ông quyết định ra khỏi một ủy ban chính phủ vì cảm thấy công việc rà soát khả năng chống động đất tại các nhà máy Điện hạt nhân mà ủy ban này thực hiện không hiệu quả, thậm chí tạo ra điều có lợi cho Hiệp hội Điện lực Nhật Bản. Những cảnh báo về sự nguy hiểm của thảm họa hạt nhân do động đất còn được Giáo sư Ishibashi đưa ra tại Hội nghị Liên minh quốc tế về Đo đạc và Vật lý địa cầu ở Sapporo. Ông nói: “Các mẫu thiết kế địa chấn của các cơ sở hạt nhân dựa trên các tiêu chuẩn quá cũ so với quan điểm của địa chấn học hiện đại là không phù hợp. Các cơ quan có thẩm quyền phải thừa nhận khả năng rằng một thảm họa hạt nhân từ trận động đất có thể xảy ra và cân nhắc những rủi ro khách quan”. Có lần ông nhấn mạnh: “Tôi nghĩ rằng tình hình hiện nay là rất đáng sợ... giống như quả bom khủng bố chờ phát nổ”. 


Tất cả những lo ngại của Giáo sư Ishibasi đã trở thành sự thật vào ngày 11/3/2011 khi động đất và sóng thần đã khiến nhà máy điện hạt nhân Fukushima Diiachi đặt ở mức thảm họa hạt nhân cấp cao nhất. Tháng 5/2011, ông nói: “Nếu Nhật Bản đối mặt với nguy hiểm từ trước đó, chúng ta có thể đã ngăn chặn được thảm họa
Fukushima”.

Theo An Ninh Thủ Đô