4 tiền án, tiền sự vẫn quen thói phạm tội

12/10/2016 - 01:01
A A

(AGO) - Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng “thành tích” phạm tội của Phan Huỳnh Đăng (sinh năm 1995, ngụ tổ 4, khóm Châu Quới 2, phường Châu Phú B, TP. Châu Đốc) khiến không ít người phải giật mình. Trong 3 năm, Đăng có 2 tiền án, 2 tiền sự, mức độ ngày càng nghiêm trọng hơn.

Cướp tài sản vì... bạn gái

Theo kết quả điều tra, khoảng 19 giờ ngày 5-4-2016, Đăng và Phạm Công Toàn (sinh năm 1985, ngụ xã Châu Phong, TX. Tân Châu) đi bộ ngang cổng Bệnh viện Đa khoa khu vực tỉnh An Giang (cũ, thuộc khóm Châu Quới 3, phường Châu Phú B), thấy anh Trương Minh Tùng (sinh năm 1973, ngụ phường Vĩnh Mỹ) chạy xe đạp ngược chiều, Đăng kêu dừng lại hỏi chuyện. Được vài câu, anh Tùng nhờ Đăng dẫn đi tìm bạn. Lúc này, Đăng nảy sinh ý định chiếm đoạt chiếc điện thoại di động Nokia Lumia 520 anh Tùng đang cầm. Đăng bèn nói nhỏ với Toàn: “Anh về nhà em đợi đi”, rồi quay sang đi với anh Tùng.

T8A.jpg

Bị cáo Đăng tiếp tục ngồi tù vì hành vi của mình

Đến khu vực đường hẻm vắng người (thuộc tổ 11, khóm Châu Long 7, phường Châu Phú B), Đăng kêu dừng xe, bước xuống giả vờ hỏi mượn điện thoại gọi cho người thân, định chờ anh Tùng sơ ý sẽ “tẩu thoát”. Sinh nghi và đề cao cảnh giác, anh Tùng nắm tay Đăng để giữ điện thoại lại. Biết không thể chạy được, Đăng dùng tay đánh vào mặt làm anh Tùng ngã xuống đường. Đăng cầm điện thoại chạy về nhà chú mình gần đó. Gặp T.T.M.H (sinh năm 1999, bạn gái), Đăng cho biết vừa đánh nhau, lấy được điện thoại, rồi đưa cho H. tắt nguồn, tháo sim cất giữ. Cả 2 mang điện thoại đi cầm được 400.000 đồng. Đăng lấy 155.000 đồng chuộc lại điện thoại cho H. (đã cầm trước đó), trả tiền nghỉ trọ với H. 100.000 đồng, còn lại tiêu xài cá nhân.

Riêng anh Tùng, sau khi bị Đăng đánh té xuống đường, được mọi người gần đó giúp đỡ, anh tự chạy xe về. Ít giờ sau, anh Tùng bị nôn ói. Dù gia đình đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa khu vực tỉnh, nhưng anh không qua khỏi. Nguyên nhân tử vong được xác định do chấn thương sọ não (dập phù não nặng). Sau khi tiếp nhận tin báo, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an TP. Châu Đốc tiến hành bắt khẩn cấp Đăng.

Đền tội thích đáng 

Tuy thừa nhận hành vi cướp điện thoại, nhưng trước tòa, Đăng vẫn luôn cho rằng: “Bị cáo không đánh bị hại, mà chỉ “quơ” tay thôi…”. Từ kết quả điều tra, khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi và lời khai của những người làm chứng, Hội đồng xét xử đã chứng minh được hành vi của bị cáo Đăng là đánh người, chứ không phải dùng tay “quơ”.

Mặc dù cùng Đăng đi cầm điện thoại, nhưng H. làm theo yêu cầu của Đăng, không biết việc Đăng đánh anh Tùng cướp điện thoại, nên cơ quan chức năng không khởi tố H. Riêng bị cáo Đăng là người có thời gian chấp hành án, đã được học tập, giáo dục về lối sống, nhận thức được việc gì nên hay không nên làm. Sau khi chấp hành án xong, khi trở về địa phương, lẽ ra Đăng phải biết tích cực lao động, giúp ích cho gia đình, xã hội. Ngược lại, bị cáo lợi dụng mối quan hệ quen biết, nơi vắng người để thực hiện hành vi dùng vũ lực đánh người bị hại, rồi chiếm đoạt tài sản. Để bị cáo Đăng có thời gian nhìn lại những việc làm sai trái của mình và trở thành người có ích, Tòa quyết định tuyên phạt 17 năm tù về tội “Cướp tài sản” theo khoản 4 Điều 133 Bộ luật Hình sự.

Trước đó, Đăng có “thành tích” 9 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản” và 5 tháng tù về tội “Xúc phạm Quốc kỳ” do Tòa án nhân dân TP. Châu Đốc tuyên phạt vào năm 2013; bị UBND phường Châu Phú B áp dụng biện pháp giáo dục tại phường 12 tháng về hành vi “Đánh nhau gây mất an ninh trật tự”, “Sử dụng trái phép chất ma túy” vào năm 2012 và 2015.

Bài, ảnh: NGUYỄN HƯNG