Ấn tượng Campuchia (Kỳ 3): Dân dã Siem Riep

30/10/2012 - 18:32
A A

Đoàn chúng tôi có 1,5 ngày trú tại Siem Riep, được 2 đêm thả sức “lục lọi” thành phố du lịch này. Trên đường đi, khi chưa tới nơi, các hướng dẫn viên bật mí “Tới Siem Riep thì mình nên đi mát-xa cho biết, vui lắm!”. Nghe nói đến mát-xa, cả đoàn nhao nhao lên, hỏi dồn vì sao lại vui? Hướng dẫn viên cười cười: “Các anh chị vào thì biết!”

          Đoàn chúng tôi có 1,5 ngày trú tại Siem Riep, được 2 đêm thả sức “lục lọi” thành phố du lịch này. Trên đường đi, khi chưa tới nơi, các hướng dẫn viên bật mí “Tới Siem Riep thì mình nên đi mát-xa cho biết, vui lắm!”. Nghe nói đến mát-xa, cả đoàn nhao nhao lên, hỏi dồn vì sao lại vui? Hướng dẫn viên cười cười: “Các anh chị vào thì biết!”

>>>Ấn tượng Campuchia - Kỳ 2: Trên đường lãng du

Sau buổi tối buffet (hình như trong suốt chuyến công tác, tôi được thưởng thức buffet khoảng 70% tổng bữa ăn), cả đoàn xe của tôi (khoảng 30 người) quyết định đi mát-xa trước khi về khách sạn. “Phải làm sao cho tinh thần sảng khoái, giảm bớt mệt mỏi sau cả ngày đi đường chứ!” – một doanh nhân nữ cười giòn. Giá của một suất mát-xa chỉ 20.000 ria (tương ứng 100.000 đồng tiền Việt), khá bình dân. Nơi chúng tôi đến là cơ sở mát-xa của Làng Văn hóa nổi tiếng của Siem Riep, “bảo đảm lành mạnh” – như lời hướng dẫn viên. Thế là, cả nam lẫn nữ đều được đưa vào phía sau tiệm, nơi đặt rất nhiều giường sát cạnh nhau, chia thành hai dãy. Người quản lý cơ sở ra dấu: “Nam bên trái, nữ bên phải”. Ngay tại mỗi giường đã có sẵn một nữ phục vụ, với nụ cười thân thiện trên môi. Cứ 3 giường sẽ thành 1 nhóm, được che lại bằng chiếc màn vải trắng. Không ngại ngần, mỗi cá nhân tự giác thay đồ, để quần áo vào chiếc mâm trên đầu. Các cô phục vụ đưa chúng tôi bộ quần áo của tiệm để thay, mọi người ồ lên: “Mát-xa có mặc đồ”. Đó là bộ quần áo vải carô, rất rộng rãi, kiểu dáng ngộ nghĩnh.

Các nhân viên bắt đầu thực hiện công việc mát-xa, từ đầu, mình, vai, tay, lưng rồi đến chân, nhịp nhàng và đều răm rắp. Cách mát-xa của họ được giới thiệu là đặc trưng, mang đầy đủ ngón nghề truyền thống của dân tộc Campuchia, mang đến sự sảng khoái và khỏe mạnh cho người đi mát-xa. Tôi chẳng rõ lắm ý nghĩa từng động tác bẻ tay, bẻ chân, bấm huyệt, nhưng cũng dần cảm thấy trút bỏ sự mệt mỏi in hằn trên cơ thể sau vài ngày đi xa. Đang nhắm mắt thư thái, cảm nhận từng động tác mềm mại mà dứt khoát của bàn tay thợ, bất chợt nghe nhột chịu không nổi. Thì ra, họ bấm huyệt nhưng mình không quen thì sẽ cảm thấy như đang chọt lét vậy. Cả phòng vang lên tiếng cười khúc khích nho nhỏ, rồi dần lan ra thành tiếng cười sảng khoái. Người trong đoàn như xích lại gần nhau hơn, gần gũi nhau hơn. Du khách Việt Nam và thợ mát-xa Campuchia cùng chia sẻ nụ cười, dù khác biệt ngôn ngữ. Nhưng đặc biệt, họ biết một từ Việt Nam: “Nhẹ nhẹ”. Đó là khi họ đấm bóp hơi mạnh tay so với nhu cầu của khách, chỉ cần thốt lên “nhẹ nhẹ” là họ sẽ hiểu và tỏ thái độ xin lỗi, rồi giảm sức mạnh của đôi tay. Kết thúc suất mát-xa là động tác dùng chân bê khách lên để bẻ cho giãn gân cốt, nhiều chị em suýt té vì bất ngờ. Họ la oai oái, khiến thợ giật mình theo, và cả hai ngã ra nệm, miệng cười sằn sặc. Khi ra về, họ lại tiễn chúng tôi bằng nụ cười mến khách. Nụ cười ấy khiến giấc ngủ mỗi du khách như ngon hơn, sâu hơn giữa lòng Siem Riep bộn bề.

 
Điệu múa Apsara của các vũ công Siem Riep

Điểm đến thứ hai ở thành phố này là chợ đêm. Cũng như Phnom Penh, tuk tuk có mặt khắp nơi, sẵn lòng đưa du khách đến chợ đêm với giá vài USD. Tôi cùng mấy chị bạn leo lên chiếc xe, thẳng tiến đi mua sắm. Mà quả thực, chợ đêm bán đủ mặt hàng, từ quà lưu niệm, quần áo vải vóc đến giày dép, mà món nào cũng mang đậm nét văn hóa Campuchia. Kiểu bán hàng của họ cũng thoải mái: Du khách cứ việc trả theo ý mình, được thì mua, không thì đi nơi khác trả tiếp. Họ không tỏ thái độ khó chịu hay bực bội gì, vẫn tiễn khách bằng nụ cười quen thuộc. Tôi để ý thấy mấy chiếc váy quây, váy ngắn dài đủ kiểu in họa tiết đặc trưng của họ được chị em phụ nữ trong đoàn mua nhiệt tình. Hầu như chị nào cũng có một chiếc mặc vào hôm sau. Loại váy ấy nhẹ, mỏng, mát, đẹp, mà rẻ bất ngờ: Chỉ khoảng 80.000 đồng/chiếc. Có hai chị cùng mua chiếc váy y hệt kiểu nhau, đến khi mặc vào, gặp nhau cười lỏn lẻn.

Đi đến cuối chợ đêm, chúng tôi được nhiều điểm mát-xa (lại mát-xa) chân mời vào phục vụ. Giá dao động từ 1 đến 2USD/người, nếu đi đông thì bớt kha khá. Chị bạn đi cùng quyết định thưởng cho cặp chân 30 phút thư giãn sau một ngày tập tễnh trên đôi giày cao gót. Tôi cũng leo lên ghế, được một phụ nữ trung niên phục vụ. Kể ra thì cũng giống như ở bên mình, nhưng được cái là đúng lúc (mỏi chân), đúng địa điểm (đi chợ), nên tâm trạng thấy thư thái nhiều. Chị bạn mệt mỏi ngủ thiếp đi, khi tứ bề là người mua sắm. Trong giây phút yên tĩnh ấy, hẳn Siem Riep đã để lại trong lòng chị ấn tượng dễ chịu!

Chúng tôi ngồi xe tuk tuk quay về khách sạn khi đã gần 22 giờ đêm. Đường chưa có dấu hiệu vắng, nên tài xế lái khá ẩu, lạng lách qua vài chiếc tuk tuk khác, khiến chúng tôi được dịp thót tim. Chúng tôi bước lên phòng nghỉ ngơi, quay lại chợt thấy ông ta vuốt mặt cho những giọt mồ hôi rớt xuống đất. Rồi ông lùi xe vào vị trí cũ, chuẩn bị đón một đợt khách mới…

 Siem Riep là một tỉnh tây bắc của Campuchia, có ý nghĩa “người Xiêm bị đánh bại”, nhắc đến chiến thắng của Đế quốc Khmer đối với quân Thái Lan dưới thời vua Ayutthaya thế kỷ 17. Siem Riep giáp Biển Hồ Tonle Sap ở phía nam. Ngày nay, thành phố là nơi thu hút khách du lịch chính ở Campuchia nhờ vị trí gần với quần thể đền Angkor. Trong loạt ký sự này, chúng tôi mạn phép chưa đề cập đến Angkor.

 

(Còn tiếp)

KHÁNH HƯNG

Kỳ cuối: Hoàng hôn trên biển Kep.