Bạo lực học đường

30/03/2015 - 07:00
A A

(AGO) - Gần đây, cả nước “nóng” lên vì nhiều vụ bạo lực học đường được thông tin trên mạng xã hội và báo chí. Bức tranh về lứa tuổi học sinh ngây thơ, trong sáng bỗng nhòe đục trong mắt mọi người. Phải làm sao để hạn chế tình trạng trên? Câu hỏi được đặt ra một cách day dứt,…

68t7.jpg

Hãy giúp học sinh có tình bạn đẹp trong môi trường sư phạm

Ở An Giang cũng xuất hiện tình trạng trên. Như AGO đã thông tin, ngày 18-3, em N.T.T.T (học sinh lớp 6A6, Trường THCS Hùng Vương, TP. Long Xuyên) bị hai bạn học cùng trường đánh. Giờ ra chơi, em N.T.B.B (học sinh lớp 8A2) xông vào lớp “hỏi chuyện” và đánh T. trước mặt học sinh khác. Trong quá trình xô xát, T. đánh trả lại B. và không báo lại sự việc cho giáo viên chủ nhiệm. Đến giờ tan trường cùng ngày, T. lại bị em Ng.D.T.N (học sinh lớp 6A3) đánh tiếp tục. Hậu quả, T. bị hỏng mắt kính và đa chấn thương.

Theo giáo viên chủ nhiệm các lớp, B. và N. là hai học sinh giỏi, chăm học, tham gia tốt các phong trào của lớp. Nhưng chỉ vì những mâu thuẫn vặt vãnh của tuổi học trò, các em đã “nói chuyện” với bạn học bằng bạo lực. Hậu quả, các em phải nhận mức kỷ luật theo quy định, đồng thời để lại trong lòng người bạn kia một tổn thương khó chữa lành.

Chiều 25-3, Tòa soạn AGO tiếp nhận thông tin về một vụ bạo lực học đường khác từ phụ huynh Phạm Thị Chót (ngụ phường Mỹ Phước, TP. Long Xuyên). Bà dắt theo em N.M.T (học sinh lớp 8, Trường THCS Mỹ Quý) để trình bày sự việc: “Vào 9 giờ 45 phút ngày 12-3, trong lúc ra chơi, T. bị 3 học sinh khác vây đánh đến ngã quỵ. Khi nghe nhà trường cho biết, vợ chồng tôi đến trường đưa cháu đi bệnh viện, đến ngày 16-3 mới xuất viện. Từ đó đến nay, cháu thường than đau bụng, đau ngực, khó thở, không thể đi học trở lại, khiến chúng tôi rất lo lắng”.

T. cũng cho biết: “Hôm đó, em đang viết bài thì bạn chọc. Em quơ tay lỡ trúng bạn nên các bạn kéo ra đánh em ở gần nhà vệ sinh trường. Em bị bạn đánh 2 năm nay, nhưng không dám nói với ai vì sợ”. Trao đổi về trường hợp này, ông Phạm Phát Triển, Hiệu trưởng nhà trường cho biết: “Qua xác minh ban đầu, T. nhập viện do bị hạ canxi. Thật ra, do các em vẫn còn trẻ con, nên có “khều móc”, dẫn đến xô xát, nhưng không đến nỗi nghiêm trọng. Nhà trường đang đợi Công an phường xác minh xong vụ việc, sau đó triệu tập Hội đồng sư phạm để xem xét xử lý các sai phạm của học sinh nếu có”.

Ông Nguyễn Văn Diễn, Phó Trưởng phòng Giáo dục – Đào tạo TP. Long Xuyên thông tin: “Chúng tôi đã nhiều lần có văn bản chỉ đạo về phòng, chống bạo lực học đường. Thậm chí, đơn vị thành lập đoàn kiểm tra công tác triển khai tại các trường. Thiết nghĩ, học sinh trong độ tuổi mới lớn, hiếu động, thường muốn thể hiện bản thân mà không suy nghĩ đến hậu quả, nên mới hành động như thế. Những vụ việc bạo lực tràn lan trên mạng internet càng tác động đến các em, khiến các em bắt chước theo.

Qua những sự việc như thế, đơn vị sẽ tiếp tục chỉ đạo các trường nghiêm túc chấn chỉnh, đề phòng tình trạng trên. Tuy nhiên, vai trò của gia đình là rất lớn. Một ngày, các em chỉ ở trường vài giờ, rồi về nhà nên nhà trường không thể quản lý các em sau giờ học. Phụ huynh phải là người quan tâm, theo dõi, giáo dục con em mình để hướng các em trở thành con ngoan trò giỏi. Đừng mang tâm lý “khoán trắng” cho nhà trường, mọi chuyện tiêu cực đều đổ cho thầy cô. Nhà trường, gia đình và xã hội phải cùng nhau cộng đồng trách nhiệm, thì mọi chuyện sẽ chuyển biến tốt”.

Có lẽ, những vụ việc tiêu cực như thế không chiếm tỷ lệ nhiều trong ngành Giáo dục, vì còn hàng vạn điều tốt đẹp hơn. Nhưng cái xấu bao giờ cũng gây tác động mạnh hơn cái tốt, khiến phụ huynh học sinh trở nên hoang mang. Do đó, nhà trường cần quản lý học sinh chặt chẽ hơn trong buổi học; thường xuyên tổ chức sân chơi lành mạnh, bổ ích để thu hút các em tham gia và gieo vào lòng các em những suy nghĩ đúng đắn, tích cực về tình bạn, tình thầy trò… Phụ huynh phải chú ý đến từng biểu hiện của con em mình sau buổi học: Hoạt bát, luôn kể chuyện ở trường hay u sầu, muốn nghỉ học? Hãy gợi mở và lắng nghe những câu chuyện của con, chứ đừng là một phụ huynh ơ hờ, bận rộn đến mức xem mọi chuyện con kể là “chuyện con nít”.

Các phóng viên hãy thận trọng hơn khi thông tin về môi trường sư phạm. Đừng để các em – dù là nạn nhân hay người vi phạm – bị “đóng đinh” trong nỗi xấu hổ bằng cách phơi bày tên họ, hình ảnh các em lên phương tiện thông tin đại chúng, đào sâu khai thác nhiều tình tiết nhạy cảm. Những học sinh ấy đang chập chững lớn, chập chững làm người…

Bài, ảnh: KHÁNH HƯNG