Chuyện thực tập sư phạm - Kỳ 2: Buồn vui những ngày thực tập

12/03/2014 - 06:07
A A

(AGO) - “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba… học trò”. Bởi vậy, dù đến trường điểm trong thành phố hay trường huyện ở nông thôn, sinh viên (SV) thực tập vẫn phải luôn sẵn sàng tinh thần đối phó với hàng trăm chiêu trò của học sinh. Dĩ nhiên, không phải lúc nào học trò cũng chỉ biết trêu chọc, quậy phá mà có cả những tình cảm đặc biệt khiến các thầy, cô trẻ xúc động đến rơi nước mắt.

>> Chuyện thực tập sư phạm - Kỳ 1: Từ kiến thức đến thực tiễn

Giáo sinh trong mắt học trò:

Nhưng làm sao để các em dần thay đổi và giữa thầy, trò cùng có chung quan điểm trên lớp học mới hay! Đó là thử thách nhưng cũng luôn là điều các giáo sinh muốn vượt qua. “Em không ngại khi trong lớp có một học sinh nào đó chưa ngoan mà coi đó là một cơ hội để tự đánh giá năng lực của mình. Những việc em làm đều được thầy, cô và bạn bè góp ý và đó là kinh nghiệm quý giá để sau này em đứng lớp vững vàng hơn” - Ph., SV ngành Sư phạm (SP) Vật lý chia sẻ.

Còn theo Nguyễn Tuấn Vũ, SV ngành SP Hóa học thì lớp nào cũng có học sinh cá biệt hoặc “đặc biệt” một chút. Với những trường hợp đó, cách của Vũ là gặp riêng từng em trò chuyện, tìm hiểu hoàn cảnh, tâm lý và dần dần tác động đến suy nghĩ, hành vi học tập trên lớp.

96T6PS.jpg

“Cọ xát” với nhiều tình huống trong thực tế đã giúp SV nhận thức được giá trị và niềm vui trong nghề.

Thuận lợi lớn nhất của SV thực tập là tuổi còn trẻ, dễ dàng giao tiếp và gần gũi với học sinh. Nhưng cũng lắm lúc chính đặc điểm này lại làm khó các thầy, cô khi gặp phải những học trò “quỷ quái”. Biết việc thực tập của SV là điều kiện cần thiết trong 4 năm học, nhiều học sinh cố tình không hợp tác trên lớp, không tôn trọng giáo sinh.

“Trên lớp, nếu việc gì em cũng “xí xóa” cho học sinh thì giáo viên sẽ nhắc nhở, còn khó khăn quá thì ra về học sinh chạy sau lưng phán “đã xấu lại còn hung dữ”. Những lúc như vậy em chỉ biết lờ đi cho xong. Em nghĩ chắc cần thêm vài năm kinh nghiệm mới có thể “trị” được những trường hợp trên” - T., SV ngành SP Ngữ văn nói.

Đó là chưa kể những trò đùa kiểu như thầy cô sở hữu chiều cao khiêm tốn, mập, ốm ra sao hay có bất kỳ “dấu nhận diện” gì trên gương mặt liền bị học trò trêu ghẹo, đặt biệt danh. Nhưng không như T., một số bạn khác chọn cách đối lại bằng câu “mạnh miệng” hơn nhưng vẫn mang tính vui đùa trong lớp để các em không còn tái diễn.

Bên cạnh nỗi “khổ sở” vì những trò nghịch ngợm của học sinh, SV thực tập cũng cảm động không ít với những tình cảm nhận được từ phía các em. Ngày 8-3, bạn nữ nào cũng được lớp tặng cho những bó hoa tươi thắm, kèm theo lời chúc nhí nhảnh: “Chúc cô luôn xinh xắn, dễ thương, luôn chấm điểm cao cho lớp em”, “Sau khi ra trường cô trở về dạy chúng em nhé”, “Hôm nay là ngày 8-3, cô đẹp lắm rồi, nhưng cô sẽ đẹp hơn nếu chỉ trả bài các bạn nam!”... Nhiều bạn còn xúc động khoe, bó hoa mình nhận được do chính các em tự tay làm suốt mấy ngày trời.

Những bài học đầu tiên:

2 tháng thực tập ngắn ngủi nhưng ai cũng có nhiều chuyện muốn chia sẻ. Thanh, SV ngành SP Chính trị tâm sự: “Chuyện vui có, chuyện buồn có, nhưng điều đọng lại duy nhất trong em là những bài học sau mỗi việc em làm. Từ ý kiến rút kinh nghiệm của giáo viên hướng dẫn, gặp gỡ phụ huynh học sinh đến những sự cố trong lời nói, hành động trên lớp do bản thân còn non kém kinh nghiệm... em tự nhủ nếu được làm lại mình sẽ làm tốt hơn”.

Thực hành để làm thầy, làm cô nên mọi việc gắn liền với nghề giáo SV đều phải làm quen và thích nghi. Nhiều bạn tâm sự, đôi khi cái khó lại nằm ngay ở giáo viên hướng dẫn. Bởi gặp phải thầy, cô lớn tuổi, nhất là giáo viên đã có tiếng dạy giỏi, SV muốn áp dụng phương pháp mới không phải là chuyện dễ dàng.

Mỹ Liên, SV ngành SP Chính trị cho biết, ngoài trở ngại khách quan về kinh nghiệm thực tiễn, đa số SV còn gặp khó khăn khi học sinh thường có thái độ xem thường SV thực tập, trong giao tiếp thiếu tôn trọng, trong tiết dạy thì ít chịu hợp tác… dù đó chỉ là số ít.

Trải qua mấy tuần thực tập, Nam (thực tập tại thành phố Long Xuyên) mới biết nghề giáo không hề nhẹ nhàng. “Đối diện trước những phụ huynh khó tính, học sinh “gan lì” hay những tình huống không hay xảy ra trong trường, có lúc tình yêu đối với nghề giáo của em đã muốn chùn bước. Rồi ở nơi khác, cũng chính em lại ở trong những trường hợp ngược lại, được cha mẹ học sinh quý mến, tin tưởng, được các em xem như một “người bạn lớn”… Em hiểu ra rằng, nghề nào và môi trường làm việc ở đâu cũng có mặt này, mặt khác, chỉ cố gắng nghĩ đến những điều tốt đẹp để tiếp tục phấn đấu mà thôi”.

Có nhiều cảm xúc xen lẫn nhưng tất cả SV đều tán thành với quan điểm biết trân trọng và ý thức về nghề thì chuyện gì cũng có thể vượt qua. Những buổi “cọ xát” thực tế, những nỗi buồn thoáng qua, những giờ phút hòa mình với học trò, dồn hết tâm và lực vào tiết dạy… sẽ là những bài học đầu tiên làm hành trang sau này.

(Còn tiếp)

Bài, ảnh: MỸ HẠNH

Kỳ cuối: Nhìn lại khoảng thời gian đáng nhớ.