Cuộc hội ngộ đầy cảm xúc

29/04/2013 - 17:56
A A

Sau 38 năm đất nước hòa bình, những đồng chí lão thành cách mạng, gia đình nuôi chứa cán bộ trong thời kỳ chống Pháp, chống Mỹ trên địa bàn TP. Long Xuyên đã có buổi họp mặt đầy ý nghĩa.

Sau 38 năm đất nước hòa bình, những đồng chí lão thành cách mạng, gia đình nuôi chứa cán bộ trong thời kỳ chống Pháp, chống Mỹ trên địa bàn TP. Long Xuyên đã có buổi họp mặt đầy ý nghĩa. 

Sau ngần ấy năm, những cán bộ cách mạng năm xưa từng vào sinh ra tử giờ đây đã là những bậc cao niên, người trẻ nhất cũng đã 50 tuổi, người cao tuổi nhất cũng ngoài 90.

Thời gian trôi qua, những chiến sĩ cách mạng năm xưa, có người đã anh dũng hy sinh trong chiến tranh nhưng cũng có người mất trong hòa bình vì tuổi già, sức yếu. Đến nay, chỉ còn trên 160 cán bộ, chiến sĩ, gia đình nuôi chứa cách mạng qua hai thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ trên địa bàn TP. Long Xuyên, trong đó chỉ còn 2 cán bộ lão thành tham gia kháng chiến chống Pháp; trên 120 cán bộ, chiến sĩ kháng chiến chống Mỹ cùng khoảng 40 gia đình nuôi chứa cách mạng đến dự buổi họp mặt đầy ý nghĩa này. Họ đã cùng nhau hát vang những ca khúc cách mạng, cùng nhau ôn lại truyền thống đấu tranh hào hùng của dân tộc, những năm tháng kháng chiến gian khổ mà kiên cường trên vùng đất Long Xuyên.

Có thể nói, trong cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, Long Xuyên luôn là trung tâm đầu não của địch, chúng luôn ra sức tập trung mọi lực lượng, binh chủng để bảo vệ và xem đây là nơi an toàn so với các vùng miền khác. Vì vậy, lực lượng cách mạng ở đây phải chịu áp lực rất lớn nhưng cán bộ, chiến sĩ luôn giữ vững trận địa, kiên cường bám trụ trong nội ô. Khi có điều kiện, thời cơ là tập hợp quần chúng, tổ chức những cuộc tuần hành thu hút đông đảo quần chúng, sinh viên, học sinh làm rối loạn hậu phương của địch. Song song đó, lực lượng vũ trang bám nội ô, kết hợp tại chỗ tổ chức đánh chìm tàu, đưa mìn đặt vào Tòa Hành chánh tỉnh…, nơi mà chúng cho là bất khả xâm phạm. Đối mặt trực tiếp với bộ máy dày đặc, có đầy đủ phương tiện đàn áp của địch nhưng phong trào đấu tranh của các giới vẫn nổ ra liên tục, với những trận đánh gây tiếng vang khắp vùng miền.

 
Cùng nhau hát vang những ca khúc cách mạng.

Trong những năm chiến tranh, các cán bộ công tác thành, hoạt động trong lòng địch luôn tạo thế hợp pháp. Để tồn tại trong gọng kềm của địch, nhiều cán bộ, nhất là cán bộ nữ phải làm những công việc lao động, như: Mua gánh bán bưng, giúp việc nhà… Cán bộ nam thì chạy xe lôi, chạy bàn trong các quán ăn và làm những công việc nặng nhọc để vừa kiếm tiền nuôi sống bản thân, vừa bám dân, vận động, xây dựng cơ sở cách mạng trong lòng địch. Dù tạo vỏ bọc như vậy nhưng không ít đồng chí đã hy sinh, bị bắt tù đày, tra tấn rất dã man. Dù ở hoàn cảnh nào, cán bộ, chiến sĩ, gia đình có công với cách mạng luôn nêu cao tinh thần đoàn kết trong chiến đấu, chia sẻ, đùm bọc nhau trong cuộc sống thường ngày. Những tình cảm sâu đậm, nghĩa tình ấy như tiếp thêm sức mạnh cho cách mạng.

Vào những năm chiến tranh ác liệt nhất, địa bàn Long Xuyên dày đặc an ninh, mật vụ Cảnh sát chìm, nổi lùng sục, bao vây để chỉ điểm, bắt bớ cán bộ hoạt động, gia đình cơ sở cách mạng. Dù biết là nguy hiểm nhưng nhiều gia đình vẫn sẵn sàng đứng ra nuôi chứa, đào hầm bí mật che giấu cán bộ, súng đạn, tiếp vận tiền bạc, đồ dùng cần thiết cho cán bộ hoạt động. Nhiều gia đình nuôi chứa cán bộ qua hai thời kỳ kháng chiến, như: Gia đình bác sáu Mánh, sáu Thiền, bảy Thu, chị hai Hiếu, anh tư Tước… và rất nhiều gia đình khác. Bà Đinh Thị Kim Oanh, Phó Chủ nhiệm Câu lạc bộ Hưu trí tỉnh, từng lãnh đạo phong trào thanh niên học sinh, sinh viên trong những năm kháng chiến chống Mỹ cho biết: “Nhiều gia đình chắt chiu, chia sẻ từ miếng cơm, manh áo cho cán bộ, chiến sĩ khi đến nhà. Có lúc, phong trào đấu tranh của sinh viên, học sinh bị giặc cô lập, các mẹ và các chị đưa bánh mì, bánh tét qua hàng rào dây kẽm gai tiếp tế cho bên trong”. Còn ông Lê Thành Đoàn (bảy Triết) xúc động: “Tôi rất nhớ những hình ảnh thân thương của các gia đình đã nuôi chứa cán bộ cách mạng. Nếu không có những gia đình đó, anh em chúng ta khó mà hoạt động”. Ông cho biết thêm, hoạt động trong lòng địch, đó là cuộc chiến đấu khắc nghiệt, gay gắt và khó khăn vô cùng, mặc dù không đội mưa bom, bão đạn. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có những trận đánh ngoan cường, dũng cảm thể hiện sự mưu trí, sáng tạo của những người làm cách mạng. Ông nhớ lại: “9 giờ sáng ngày 29-4-1963, với chiến thuật “bỏ quên”, anh bảy Hiếu (Phạm Khắc Hiếu) trực tiếp đem quả mìn hẹn giờ đựng trong hộp sữa Sma vào quán Mỹ Vị (nay là căn phố số 46, đường Ngô Gia Tự, phường Mỹ Long) kêu 2 ly cà phê sữa, rồi có vẻ như ngóng chờ bạn bè tới. Một lát sau, anh Hiếu nói với người bồi bàn đi ra gặp bạn và “bỏ quên” “hộp sữa” trên bàn. Do trục trặc kỹ thuật, gần một giờ sau mìn mới nổ và cũng là lúc bọn Mỹ ra đi gần hết nên chỉ làm 2 tên bị thương. Tuy kết quả trận đánh không như ý muốn nhưng cũng làm cho bọn chúng nháo nhào, không dám tự do đi lại ăn uống như trước”.

Còn với bà Nguyễn Thị Minh Phượng (út Xinh) thì kỷ niệm không bao giờ quên là những ngày đầu khi chuyển từ căn cứ sang hoạt động công tác thành ở Long Xuyên. Bà kể: “Sau khi rời căn cứ về Long Xuyên làm công tác thành, tôi tá túc tại gia đình ông Trương Minh Kỳ. Trong một lần về nhà cô sáu Bích (em ruột ông năm Kỳ) thấy có cái radio, tôi mở và dò bắt tần số của Đài Tiếng nói Việt Nam, nhằm vào buổi phát thanh tối. Đúng lúc đó, tôi nghe cô phát thanh nói: “Đây là Đài Tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Việt Nam dân chủ cộng hòa”. Và cũng chỉ mấy tiếng đó thôi đã hun đúc thêm tinh thần trong trận chiến đấu mới giữa lòng địch”.

Giờ đây, mặc dù tuổi cao, sức yếu, số cán bộ, chiến sĩ tham gia cách mạng trong những năm qua đã không còn đông đủ, nhưng họ vẫn giữ phẩm chất của người chiến sĩ cách mạng và là gương sáng để thế hệ trẻ noi theo.

Bài, ảnh: LÊ HOÀNG