Khúc hát ru những em bé “lớn trên lưng mẹ”

17/11/2014 - 06:03
A A

(AGO) - Hình ảnh những em bé ngủ ngoan trên lưng mẹ của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm khi xưa đã khắc sâu hình tượng người mẹ tần tảo trong lao động và anh dũng trong chiến đấu. Ngày nay, tiếng súng tuy đã lùi xa, nhưng đâu đó trên những nẻo đường, ta vẫn thường bắt gặp nhiều trẻ nhỏ phải bôn ba theo mẹ mưu sinh khắp nơi. Mặc dầu không “ngủ trên lưng” nhưng các bé vẫn rất ngoan khi đi cạnh người mẹ hiền!

Trên Quốc lộ 91, cái nắng oi bức khiến nhiều người đi đường không chịu nổi phải dừng chân nơi quán nước. Vậy mà, người mẹ trẻ Nguyễn Thị Kim Trâm (27 tuổi, ngụ xã Vĩnh Thạnh Trung, Châu Phú) vẫn cắm cúi chở con trên chiếc xe đạp cà tàng bán từng tờ vé số. Cậu bé ngoan ngoãn ngồi trước xe mẹ, mỗi khi có ai đến mua vé số, em lại nở nụ cười rất tươi với họ như thay mẹ nói lời cám ơn.

74t1b1.jpg

Dù được chúng tôi mời vào quán nghỉ chân, nhưng chị Trâm tuyệt nhiên không gọi bất cứ đồ uống gì cho mình. Còn cậu con trai 3 tuổi thì tung tăng chạy giỡn khắp sân. Nhìn con vui đùa hồn nhiên, chị Trâm chùn giọng: “Tội nghiệp thằng bé, theo tôi suốt nên hay bệnh lắm! Nhưng để con ở nhà thì không có người trông coi vì nhà chẳng còn ai. Chồng tôi theo ghe đánh cá có khi hơn tuần lễ mới về. Xế trưa, tôi mua hộp cháo 5.000 đồng, hai mẹ con cùng ăn. Được cái, cháu không kén ăn nên kham khổ mấy cũng không kêu la gì”.

Trước đây, ai kêu gì chị Trâm làm nấy, từ cắt cỏ, làm vườn, giặt ủi… Nhưng cứ quần quật với những việc ấy, chị lại không còn thời gian chăm con. Thế là, chị chuyển sang nghề bán vé số. Lúc nào đi bán lại chở con theo để tiện bề coi sóc. “Biết là khổ cho con nhưng đó là phương án tốt nhất tôi nghĩ được lúc này. Chứ chỉ trông chờ vào sức lao động của chồng thì làm sao đủ sống. Hai vợ chồng tôi vừa làm vừa tiết kiệm tiền để còn lo cho tương lai con. Đợi khi nào nó đủ tuổi, tôi sẽ cho đến trường như những đứa trẻ khác”- chị Trâm tâm sự.

Nhìn chiếc xe đạp của hai mẹ con chị, chúng tôi không khỏi chạnh lòng - cũ kỹ, rỉ sét là những từ diễn tả về nó. Để có thể chở được con, chồng chị dùng thanh tre dài gắn cố định bằng một sợi dây ở phía trước làm “sườn xe”, rồi để cái yên nhỏ lên cho con ngồi. Khi chúng tôi lo sợ vì không an toàn, chị tự tin: “Tôi buộc dây chắc lắm nên thằng bé không sao cả. Lúc nào ngủ, nó sẽ dựa vào tôi. Còn tôi, một tay ôm con, tay còn lại cầm lái”. Nói rồi, chị Trâm bồng con lên xe tiếp tục cuộc mưu sinh giữa trưa nắng gay gắt. 

74t1b-2.jpg

Hình ảnh hai mẹ con chị Trâm chưa kịp phai đi trong tâm trí, chúng tôi lại không khỏi xót xa khi thấy cậu bé kháu khỉnh ngồi sau xe ve chai của mẹ, mà hai tay vẫn ôm chặt từng món đồ ngổn ngang trên ấy như thể sợ gió làm bay mất. Cậu bé là con chị Trần Thị Oanh (29 tuổi, ngụ xã Châu Phong, TX.Tân Châu). Hàng ngày, hai mẹ con đều bắt phà qua TP. Châu Đốc thu mua phế liệu. Được mẹ đội cho chiếc nón lá đen nhẻm, có lắm chỗ đã rách nhưng cậu bé tỏ ra rất quý, cứ giơ tay mân mê suốt. Nhìn sự ngây thơ của con trẻ, người mẹ càng xót lòng. Bởi đã gần hết giờ chủ vựa thu mua phế liệu, nếu chị không nhanh chân, chiều nay cả nhà phải nhịn đói!

“Tôi và chồng đã “gãy gánh” từ lâu. Anh ấy dẫn theo đứa con lớn, còn tôi lo cho đứa nhỏ này. Ba mẹ tôi đều già yếu, không chăm sóc cháu được nên mỗi lần thấy tôi đi bán, nó khóc thét đòi theo. Thôi thì, mẹ con có nhau, có gì ăn đó, đến tận giờ bé không rời tôi nửa bước. Nói vậy chứ nhiều lúc con phải cùng tôi ăn cơm hộp trên vỉa hè dưới cái nắng như cháy da, tôi đau lòng lắm! Đôi khi con thủ thỉ thèm uống sữa, tôi chỉ biết an ủi: Nếu có tiền, con không đòi mẹ vẫn mua. Vì đã 5 tuổi nên nghe vậy nó không đòi nữa, lại càng ngoan hơn!” - chị Oanh thổ lộ.

Trung bình một ngày, chị Oanh thu nhập từ 30.000 - 50.000 đồng và mọi chi phí trong gia đình đều trông chờ vào số tiền ít ỏi ấy. Không chỉ chạy cơm từng bữa, chị Oanh còn “chạy nợ” hàng ngày vì những lần con ốm đau không tiền thuốc thang. “Nợ nần nhiều nên ngày nào tôi cũng phải tranh thủ đi mua phế liệu sớm, không dám nghỉ một buổi. Trừ lúc con ốm đau, tôi mới nghỉ ở nhà chăm sóc nó. Giờ, tôi chỉ có mong ước lớn nhất là con trai ngoan ngoãn và nên người. Tôi định dành dụm tiền để mở quán nước nhỏ nuôi con ăn học. Đời tôi ít học đã khổ rồi, tôi không muốn con cũng giống như mình” - chị Oanh bày tỏ. Có lẽ thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ, Tuấn Vương (con trai chị) cất giọng hồn nhiên xen lẫn câu chuyện của chúng tôi: “Lớn lên, con muốn làm ca sĩ để có thật nhiều tiền xây nhà lầu cho mẹ ở. Hihi!”

Người mẹ nào cũng mong mang đến những điều tốt đẹp nhất cho con mình. Mừng vì hai người phụ nữ chúng tôi gặp đều có chung ham muốn cháy bỏng là cho con ăn học nên người. Mong rằng ước mơ ấy sẽ là động lực tiếp thêm sức mạnh cho các chị vượt qua tất cả.

Viết về đề tài này, chúng tôi chỉ muốn nói đến những bà mẹ vì hoàn cảnh khó khăn, buộc phải dẫn con theo trong quá trình lao động. Họ phải đổ mồ hôi khắp những nơi từng đi qua để tự đứng trên đôi chân của mình. Còn những trường hợp lợi dụng con cái làm công cụ kiếm sống là thực trạng nhức nhối của xã hội rất đáng bị chê trách nên chúng tôi xin không đề cập trong bài viết!

PHƯƠNG LAN