Mâu thuẫn nhỏ, gây án lớn

09/10/2014 - 05:50
A A

(AGO) - Nguyễn Văn Dần (sinh năm 1992), Nguyễn Văn Dử (sinh năm 1990, anh ruột Dần, cùng ngụ xã Vĩnh Thạnh Trung, Châu Phú) bị khởi tố về tội danh “Giết người”. Từ hai lao động chính trong nhà, họ phải sa vào cảnh tù tội, để lại cái khổ cho những người thân.

Tiếp chuyện với chúng tôi mới vài lời, bà N.T.H (mẹ của Dử và Dần) đã bật khóc: “Trước khi vụ án xảy ra, tôi mới cưới vợ cho Dử chưa đầy 1 tháng. Cả hai đứa đều chịu khó làm ăn, giúp vợ chồng tôi kiếm sống bằng nghề thả lưới. Gia cảnh khó khăn nên tôi luôn dạy con phải sống lương thiện, hiền lành, không được tụ tập chơi bời cùng nhóm bạn xấu. Chưa từng nghe ai phản ánh việc con mình quậy phá, gây rối trật tự nên tôi cũng yên tâm. Vậy mà…”.

Theo bà H., trưa 4-11-2013, Dử và Dần đang ở nhà chuẩn bị phụ bà thả lưới thì một nhóm người ở xóm đến rủ đi nhậu. Cả hai không đi, nhưng đến chiều, nhóm người ấy quay lại. “Chẳng có tiền trong người, nên Dần chạy vào xin tôi 10.000 đồng dằn túi. Tôi không đồng ý, có la mắng vài câu, nhưng Dần vẫn đi. Vài giờ sau, Dử nghe điện thoại của ai đó, rồi thay đồ đi khỏi nhà. Tôi hỏi thì Dử trả lời cho qua chuyện. Một lúc sau, Dử trở về nhà, leo lên võng nằm khóc: “Con không cố ý đâu mẹ ơi!”. Lúc này, tôi mới biết hai anh em đã dính líu vào một vụ đánh nhau, nhưng chưa rõ có hậu quả nghiêm trọng hay không. Khuya, Dần trở về, mặt mũi bơ phờ. Tôi lại gặng hỏi, Dần trả lời: “Con lỡ tay đâm chết người ta rồi!”. Nghe như sét đánh bên tai, tôi vừa khóc, vừa khuyên con ra đầu thú” – bà H. nhớ lại.

ANH-T8AN-1.jpg

Bà H. cứ bật khóc khi kể về hai đứa con.

Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an tỉnh xác định, ngoài Dử và Dần ra, trong vụ án còn có Nguyễn Văn Sáng (sinh năm 1993), Nguyễn Phú Điền (sinh năm 1993), Hồ Văn Liệt (sinh năm 1987), Nguyễn Thanh Điền (sinh năm 1996), Nguyễn Văn Thành (sinh năm 1995). Các đối tượng này bị khởi tố về tội danh “Gây rối trật tự công cộng”. Sau khi nhậu tại nhà Nguyễn Phú Điền, Dần, Liệt, Sáng, Thành và Phú Điền cùng la cà quán nước xem ca nhạc, chợt có một thanh niên lạ mặt chạy xe đạp đến nhìn chằm chằm vào họ. Khó chịu, cả nhóm cự cãi nên người thanh niên ấy bỏ đi. Thành điện thoại cho Dử đến “tiếp một tay”. Dử nhanh chóng chạy đến, không thấy chuyện gì xảy ra nên định quay trở về. Dần hỏi: “Anh có mang theo dao không, cho em mượn phòng thân?”. Dử móc trong túi quần con dao xếp bằng kim loại dài 15cm đưa cho Dần, rồi ra về.

Nhóm của Dần đi tìm thanh niên lạ mặt lúc nãy. Gặp Lê Vũ Linh (sinh năm 1997), Lê Thanh Hoàng (sinh năm 1991) cùng một số người khác, Sáng đến gần làm quen. Hoàng xẵng giọng: “Tao không thích mấy thằng này, kêu tụi nó đi chỗ khác”. Đang có rượu trong mình, lại sẵn con dao nên Dần đâm thẳng dao vào ngực Hoàng. Trước khi nhờ người đưa vào bệnh viện, Hoàng còn kịp kêu gia đình đến “ứng cứu”. Nhóm của Dần dùng đá, gạch, cây “xáp lá cà” với gia đình Hoàng và nhóm của Linh, làm mất trật tự cả khu vực, đồng thời làm bị thương vài người của “phe kia”. Trong số đó, anh Lê Văn Trung (sinh năm 1986, chú ruột Hoàng) bị Dần đâm nhiều nhát vào đầu, mặt, cổ, tay nên tử vong. Gây án xong, Dần hoảng sợ ném con dao dính máu xuống sông Hậu gần nhà.

Bà H. lại khóc: “Từ lúc hai con bị bắt tạm giam đến nay, cuộc sống gia đình tôi sa sút nhiều. Tôi vừa chạy vạy mượn nợ bồi thường khắc phục một phần tiền cho phía bị hại, vừa phải lo thăm nuôi con, rồi làm mướn đủ nghề để sống. Mỗi lần gặp, Dử và Dần đều khóc: “Nhìn thấy mẹ, con chịu không nổi! Con xin lỗi vì làm khổ ba mẹ. Con hứa sẽ ráng cải tạo, sớm về nhà. Ba mẹ ở nhà ráng giữ gìn sức khỏe!”. Thấy con khóc mà lòng tôi đau nhói, nhưng phải tỏ vẻ bình tĩnh để động viên con. Con tôi là kẻ gây án, dù bị bắt giữ nhưng vẫn còn sống khỏe mạnh. Tôi làm mẹ mà cảm thấy đau đớn như thế, thì bên bị hại mất con, mất chồng còn đau đớn đến mức nào? Con dại, cái mang, tôi thường xuyên gọi điện thoại, đến nhà thăm hỏi gia đình bị hại, mong xoa dịu phần nào tội ác con mình gây ra…”.

Cuối tháng 9 vừa qua, vụ án đã được đưa ra xét xử sơ thẩm tại Tòa án nhân dân tỉnh. Nhưng vì một số lý do, phiên tòa bị hoãn. Bà H. tranh thủ từng phút giây nhìn hai đứa con mình, tuy gần mà cách xa vời vợi. Tấm lòng của một người mẹ có hai đứa con sát nhân cứ nặng trĩu qua mỗi bước chân…

Bài, ảnh: KHÁNH HƯNG