Nhức nhối nạn bạo lực học đường

14/12/2011 - 07:05
A A

Những clip bạo lực học đường và gần đây nhất là nhiều clip quay cảnh nữ sinh đánh hội đồng như các tay giang hồ thứ thiệt là báo động về nạn bạo lực học đường.

Những clip bạo lực học đường và gần đây nhất là nhiều clip quay cảnh nữ sinh đánh hội đồng như các tay giang hồ thứ thiệt là báo động về nạn bạo lực học đường.

 Bạo lực học đường thường xảy ra ở cấp THCS (Trung học cơ sở), nhất là ở học sinh lớp 8, lứa tuổi mà tâm lý học gọi là “trở chứng”. Ở lứa tuổi này, các em muốn khẳng định bản thân mình. Có nhiều cách để làm điều đó, phần lớn các em khẳng định được bản thân mình bằng trí tuệ, tài năng,... một số khác lại thể hiện bản lĩnh bằng những nắm đấm hay giống như những nhân vật anh hùng ảo trong game online. Chỉ vì một cái liếc mắt trông thấy ghét thế là đánh cho bỏ cái tật liếc đó, hay vì tranh giành cái mà các em cho đó là tình yêu hay vì hiểu nhầm cũng có thể đánh nhau. Chúng ta đã biết “nhân chi sơ tính bổn thiện”. Vậy tính bạo lực trong các em phải chăng là do tác động từ nhiều phía?

    Về phía gia đình, vì lo mưu sinh cho cuộc sống nên cha mẹ thiếu quan tâm, giáo dục con mình, phó mặc cho ông, bà, nhà trường. Ngay cả trong gia đình các em cũng đã từng diễn ra cảnh bạo lực gia đình. Mầm móng bạo lực ấy đã gieo rắc vào tư tưởng của các em ngay từ những ngày thơ dại. Hiện nay mỗi gia đình có 1 hoặc 2 con cho nên cha, mẹ thường nuông chiều hoặc giáo dục con cái không đúng cách. Điều đó đã vô tình tập cho các em tính tự cao, hống hách, rồi các em sẵn sàng dùng nắm đấm nếu bạn không làm vừa ý mình.

    Về phía xã hội, song song với sự phát triển là sự tồn tại của một số tệ nạn xã hội. Tình trạng học sinh nghiện game online, những trò chơi trực tuyến mang tính bạo lực, hay có nội dung không lành mạnh đã tác động xấu đến việc hình thành nhân cách và đạo đức của các em học sinh. Các em hóa thân vào những nhân vật anh hùng ảo trong game online và tính cách dần chuyển theo hướng “bạo lực hóa” thể hiện ngay trong môi trường trường học. Báo chí, phim ảnh dường như xoáy vào khai thác vấn đề tội phạm, cứ nghĩ qua đó giáo dục nhưng với tuổi thanh- thiếu niên, điều này đã vô hình chỉ cho các em cách giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực.

    Trong trường học, phần lớn học sinh cá biệt ít được sự quan tâm, yêu thương hay đối xử công bằng, thân thiện. Từ đó, tạo cho hố sâu khoảng cách giữa thầy và trò. Các em trở nên tự ti, mặc cảm, chán học, bỏ giờ trốn học đi chơi, rồi bị bạn bè xấu lôi kéo. Những hành vi bạo lực của một bộ phận nhỏ giáo viên đối với học sinh cũng có tác động ít nhiều đến các em. Một số giáo viên chưa được giải quyết triệt để những mâu thuẫn của học sinh nên các em tự giải quyết bằng bạo lực. Đó là chưa kể, tình trạng quá tải trong học tập đã làm cho các em bị áp lực nặng nề, căng thẳng, hay cáu gắt với bạn bè rồi tiến dần đến bạo lực. Bên cạnh đó, do sự quản lý lỏng lẻo của gia đình và nhà trường nên một số em kết hợp với các băng nhóm bên ngoài làm nhiệm vụ “bảo kê”. Mặt khác, một số biện pháp giáo dục chưa đủ sức răn đe đối với học sinh cá biệt. Những hoạt động vui chơi trong trường học như: Bắn bi, đá cầu,... không còn phù hợp với lứa tuổi nên các em ít tham gia.

    Tình trạng bạo lực học đường đã đến mức báo động. Để giải quyết vấn nạn này không chỉ là trách nhiệm của riêng ai, mà cần sự chung tay góp sức của toàn xã hội. Cần có sự kết hợp chặt chẽ giữa 3 môi trường giáo dục: Gia đình, nhà trường và xã hội để hạn chế tối đa tình trạng bạo lực trong học đường.

TRẦN VĂN XỨ EM