Những việc cần làm ngay

13/04/2012 - 14:45
A A

Bác Hồ đặt "tự phê bình” trước "phê bình” từ bao giờ? Sau thắng lợi của chiến dịch Biên giới cuối năm 1950, đến tháng 3-1951, ta mở chiến dịch Đường số 18 (còn gọi là chiến dịch Hoàng Hoa Thám, khu vực từ Phả Lại đến Uông Bí). Chiến dịch này ta không đạt kế hoạch đã đề ra, còn bị thương vong. Tại hội nghị kiểm thảo chiến dịch, Bác Hồ đến dự và phát biểu ý kiến.

Bác Hồ đặt "tự phê bình” trước "phê bình” từ bao giờ? Sau thắng lợi của chiến dịch Biên giới cuối năm 1950, đến tháng 3-1951, ta mở chiến dịch Đường số 18 (còn gọi là chiến dịch Hoàng Hoa Thám, khu vực từ Phả Lại đến Uông Bí). Chiến dịch này ta không đạt kế hoạch đã đề ra, còn bị thương vong. Tại hội nghị kiểm thảo chiến dịch, Bác Hồ đến dự và phát biểu ý kiến. Xin trích:



Nhiều vụ việc vi phạm pháp luật đã được đưa ra công khai
Ảnh: T.L

Các chú ai cũng có khăn mặt. Có chú phong lưu hơn lại có thêm miếng xà phòng. Khăn mặt và xà phòng dùng để tắm rửa cho sạch. Về tinh thần và tư tưởng cũng cần phải có khăn mặt và xà phòng để rửa cho sạch, nghĩa là phải phê bình và tự phê bình. Trước ta nói phê bình và tự phê bình, bây giờ phải nói tự phê bình và phê bình. Nói như thế là chú trọng phê bình mình trước, phê bình người sau, phê bình mình là chính, phê bình người là phụ. Có đề cao tự phê bình và triệt để tự phê bình mới tẩy rửa được tinh thần và tư tưởng cho thật sạch. Ngày mai các chú họp phải tự phê bình thật nghiêm khắc về các khuyết điểm, rồi ra sức sửa chữa cho bằng được”. (Trích báo QĐND ngày 4-5-1951).

Tự phê bình và phê bình trong mọi giai đoạn cách mạng là vấn đề có tính nguyên tắc, là quy luật tồn tại và phát triển của Đảng, là phương pháp hiệu quả nhất để giáo dục rèn luyện đảng viên, xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh. Sau Đại thắng mùa Xuân 1975, tự phê bình và phê bình đã rất bị coi nhẹ.

Thiếu tự phê bình và phê bình, Đại hội Đảng này qua Đại hội khác vẫn không thấy là một khuyết điểm cực kỳ nghiêm trọng, một số cán bộ vẫn lên chức, vẫn được đề bạt, một số lãnh đạo chức vụ càng cao càng tìm mọi cách né tránh tự phê bình và phê bình, xảy ra tiêu cực lớn đều lặng lẽ giải quyết nội bộ. Nói đến những khó khăn tiêu cực, những lãnh đạo đã xa rời tự phê bình và phê bình đều đổ tại địch gây ra, tại những phần tử xấu, bất mãn chứ cố tình không thấy ngay trong cơ quan lãnh đạo, kỷ luật không còn nữa. Sau đổi mới, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh vạch rõ chỗ yếu từ bên trên, ông nói: "Giải quyết nội bộ xuất hiện ban đầu chỉ có ở cơ quan lãnh đạo bên trên rồi vì dột từ nóc nên nhanh chóng trở thành phổ biến xuống đến các cơ quan lãnh đạo bên dưới. "Vùng cấm” tràn lan, đâu cũng có "vùng cấm” không được phê bình, đụng chạm, trong Đảng đương nhiên xuất hiện những "siêu đảng viên”, hàng chục năm chẳng phải tự phê bình, tự kiểm điểm, nhưng khen ngợi, tâng bốc thì quá nhiều, quá đáng cùng với tuyên dương, đề bạt...” (Trích báo Đại Đoàn Kết ngày 26-2-1990).

Qua báo chí nhiều người rất mừng thấy Tổng Bí thư đã bắt trúng bệnh, phải làm trong sạch Đảng trước hết từ bên trên nhưng ông đã không trị được bệnh. Các bộ, ban, ngành đều tổ chức tự phê bình và phê bình nhưng chỉ duy trì được một thời gian rồi "vùng cấm” lại xuất hiện và dần dần nhiều hơn trước. Các "siêu đảng viên” lại có đất hoạt động và những mánh khóe thủ đoạn tự phô trương và che dấu tài kém, đức kém càng lắt léo, tinh vi hơn, kể cả vô hiệu hóa, loại bỏ những người tài giỏi hơn mình.

Đã thành nếp quen không còn tự phê bình và phê bình dù bộ, ngành hoặc địa phương dưới quyền xảy ra tham nhũng, lãng phí lớn, cũng chẳng phải trải qua bỏ phiếu tín nhiệm và Trung ương Đảng lại họp kín vì vậy nhân dân không thể biết những người mà nhân dân ủy quyền, nhân dân giao quyền lực đã lãnh đạo đất nước như thế nào để có thể giám sát. Nước ngoài, Tổng thống chỉ nói lỡ miệng dễ gây hiểu lầm cũng đủ để có thể phải từ chức. Bộ trưởng, Thống đốc bang chỉ làm thiệt hại ngân sách vài trăm đôla Mỹ đã bị cách chức. Con gái Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Hàn Quốc vào làm việc ở Bộ Ngoại giao nhờ dựa vào thế lực của bố, chỉ như thế thôi cũng đủ để bố mất uy tín, phải xin từ chức Bộ trưởng Bộ Ngoại giao. Qua kỷ luật pháp luật rất nghiêm của nước ngoài với các Tổng thống, Thủ tướng, Bộ trưởng... cho thấy quyền dân chủ ở nhiều nước được Nhà nước tôn trọng. Còn ở nước ta, bên cạnh những bước tiến nhất định về dân chủ, vẫn còn tình trạng tiền của dân đóng thuế bị thất thoát, của cải nhà nước bị đục khoét không che giấu được, dân biết là tham nhũng nhưng đành chịu bó tay, quyền làm chủ của dân còn bị hạn chế. Tham nhũng không sao ngăn chặn được còn sản sinh ra những tỷ phú có chức quyền. Tự phê bình và phê bình với những tỷ phú này như nước và lửa vì nếu thật sự tiến tới tự phê bình và phê bình, công khai, minh bạch thì sớm muộn họ đều lộ mặt.

Gần đây sau khi có Hội nghị Trung ương lần thứ tư bàn đến tự phê bình và phê bình, một số người đã biện bạch, bao nhiêu năm qua không có tự phê bình, cũng chẳng có bỏ phiếu tín nhiệm nhưng Việt Nam vẫn gia nhập hàng ngũ những nước có thu nhập trung bình. Đúng là ta có nhiều bước tiến, nhiều thành tựu nhưng đồng thời cũng phải thấy một tình hình cực kỳ cấp bách - Việt Nam đang tụt hậu ngày một xa. Ta tiến một, nhiều nước khác tiến hai, ba, càng tiến họ càng bỏ xa ta. Mấy nước cùng khu vực từng nghèo hơn ta, Hàn Quốc, Singapore... đều không có tài nguyên, nhưng chỉ trong vòng hơn 30 năm họ đã trở thành mấy nước và khu vực công nghiệp, còn ta độc lập và thống nhất đã hơn 37 năm, cái đích đến năm 2020 là nước công nghiệp vẫn còn rất nhiều khó khăn vì đến lúc này ta mới bắt đầu tái cấu trúc nền kinh tế, mới chuyển dần sang sản xuất, không làm gia công mãi cho thiên hạ. Rất ngược đời, không thể có phi lý nào hơn nhưng lại là sự thật, nước ta nổi tiếng nhiều tài nguyên, dân ta nhiều người muốn đổi đời chỉ còn cách đi sang nước khác, vùng lãnh thổ khác chẳng có tài nguyên để lao động. Nhiều cô gái lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc với hy vọng có tiền gửi về quê cải thiện đời sống cho cha mẹ, anh em. Đài Loan đất đai cằn cỗi, phải mua cát và sỏi từ Trung Quốc đại lục nhưng nhờ biết khai thác rất có kết quả 23 triệu dân, Đài Loan có nguồn dự trữ tài chính lớn thứ tư thế giới. Nông dân Đài Loan hầu như nhà nào cũng có ôtô riêng, kể cả ở vùng núi cao. Khu công nghệ cao Tân Trúc của Đài Loan như một thành phố khoa học cùng với 44 công ty nước ngoài, 36.000 người làm việc tại đây với độ tuổi trung bình là 33, cung cấp hơn 90% thị phần linh kiện điện tử cho thế giới. Doanh thu trong năm 2010 của Tân Trúc là 41 tỷ đôla Mỹ, phát triển nhanh nổi tiếng thế giới. Khu công nghệ cao mang tên thung lũng Silicôn của Mỹ lớn nhất thế giới, khu công nghệ cao Tân Trúc được mệnh danh là "Thung lũng Silicôn của châu Á”. Ta cũng có khu công nghệ cao Hòa Lạc ra đời đã hơn 10 năm nhưng giải phóng mặt bằng vẫn ì ạch và dường như giẫm chân tại chỗ. Rút ngắn khoảng cách với Đài Loan vẫn là quá sức đối với ta, chưa nói còn đuổi kịp.

Hơn 20 năm trước, đồng chí Nguyễn Văn Linh đã vạch rõ tiêu cực có từ lãnh đạo bên trên, thiếu gương mẫu từ bên trên và ngày nay còn trầm trọng hơn nhiều với những nhóm lợi ích câu kết với những lãnh đạo đã biến chất chia chác lợi nhuận từ những dự án xây dựng đủ mọi thứ công trình, bất chấp lợi ích kinh tế quốc gia bị sói mòn. Ý thức được đầy đủ đất nước chưa bao giờ khó khăn bằng lúc này mới thấy Nghị quyết "Mấy vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” là vô cùng quý giá. Một lần nữa, Đảng lại chỉ rõ, tiêu cực trong Đảng đang thử thách sự tồn vong của chế độ, thử thách chính sự tồn tại của Đảng. Hai lần xây dựng Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư và Ban Chấp hành Trung ương đều đi đầu tự phê bình và phê bình nhưng đều chưa đạt kết quả. Lần này là thứ ba, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã cam kết với toàn dân sẽ thực hiện đến cùng, xây dựng Đảng như đã đề ra trong Nghị quyết, sẽ đáp ứng kỳ vọng của toàn dân, chắc chắn không thể như hai lần trước dù có những khó khăn, trở ngại mới. Đông đảo nhân dân đều đồng tình với lãnh đạo của Đảng, hết lòng ủng hộ quyết tâm của Đảng qua Nghị quyết này tháo gỡ dần mọi khó khăn. Các tầng lớp nhân dân đều chung suy nghĩ, nếu lần này lại chỉ nói rồi lại không làm thì không còn lần nữa vì ta đã tụt hậu quá xa, nếu khoảng cách với một số nước cùng khu vực tiếp tục xa nữa thì chắc chắn ta không thể theo kịp họ nữa và sẽ bị loại ra khỏi cuộc cạnh tranh, mãi mãi lệ thuộc như một số nước cạn kiệt sức cạnh tranh đành cam chịu chỉ còn là vệ tinh, là "sân sau” của các nước giàu dù vẫn cùng chung tổ chức WTO. Chưa nói, đến lần thứ ba lại vẫn như cũ, lại không đạt kết quả thì nhân dân không thể mòn mỏi chờ đợi mãi, nhân dân làm sao còn tin được nữa. Đảng đang đứng giữa ranh giới của sự mất, còn, chúng ta không còn đường lùi nữa và bằng mọi giá phải sớm đưa Nghị quyết "Mấy vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” vào cuộc sống. Đây là Nghị quyết cứu tinh. Để thực hiện nghiêm chỉnh Nghị quyết, trước hết làm trong sạch các cơ quan các lãnh đạo của Đảng; những người cầm lái không dính líu đến tham nhũng, lãng phí và quan trọng hơn, hàng năm phải dành thời gian về cơ sở, gần dân, nghe dân, đúng như Đảng đã quy định từ lâu "mỗi Ủy viên Trung ương, mỗi năm dành một phần tư thời gian về cơ sở gặp các tầng lớp nhân dân ở thành thị, ở nông thôn, vùng sâu, vùng xa, vùng núi cao. Tự phê bình, sát cơ sở, gần dân, cần được kiểm điểm sâu sắc vì với lãnh đạo càng cao, sát cơ sở, gần dân là phẩm chất, cũng là năng lực cần thiết nhất. Quyết định hàng năm bỏ phiếu tín nhiệm các chức danh do Quốc hội bầu và phê chuẩn (Chủ tịch, Phó Chủ tịch nước, Chủ tịch, Phó Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng, Phó Thủ tướng và các thành viên Chính phủ...) được nhân dân hoan nghênh, vì từ lâu cử tri cả nước đều mong mỏi các cơ quan nhà nước ta phải tôn trọng quyền làm chủ của dân, phải có chế tài chặt chẽ với lãnh đạo bộ máy nhà nước, người tài đức đã sa sút thì cần được thay thế không thể tồn tại mãi "có lên không xuống”, "có vào không ra”.

Làm trong sạch Đảng không thể một sớm một chiều, đấu tranh còn gian nan nhưng việc gì có thể làm ngay thì dứt khoát không chậm trễ thì Nghị quyết "Mấy việc cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” mới có sức sống, mới không thể rơi vào quên lãng như từng xảy ra hai lần trước đối với Nghị quyết xây dựng Đảng. Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ năm sắp họp. Trong dân nhiều người chờ đợi, Trung ương họp kỳ này sẽ công khai, không còn khép kín nữa, đây là việc Đảng có thể làm ngay. Quốc hội còn họp công khai, truyền hình tại chỗ, có các nhà báo phản ánh mọi diễn biến nữa là Trung ương Đảng. Nhân dân là chủ thể duy nhất của mọi quyền lực trong xã hội ta, quyền lãnh đạo đất nước thuộc về nhân dân mà Đảng là thiết chế được nhân dân ủy quyền. Hội nghị Trung ương Đảng quyết định mọi vấn đề trọng đại, mọi vấn đề quốc kế dân sinh của đất nước, trực tiếp liên quan đến miếng cơm manh áo của dân, thu hút sự quan tâm đặc biệt của các tầng lớp nhân dân, vì vậy không thể kéo dài mãi tình trạng sau mỗi hội nghị chỉ có thông cáo cùng phát biểu khai mạc, bế mạc của Tổng Bí thư. Là một Đảng cầm quyền, Trung ương, cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng, cần họp công khai đáp ứng lòng mong mỏi khát khao từ bao nhiêu năm của nhân dân.

Đây là biểu hiện cụ thể nhất, sinh động nhất quyền làm chủ thực sự của nhân dân.

Nguồn: Thái Duy
 ĐĐK