Sau vay mượn tiền, phải nhờ tòa án giải quyết

14/09/2017 - 01:00
A A

(AGO) - Bà Nguyễn Thị Mỹ Lệ (ngụ ấp Tô Thủy, xã Núi Tô, Tri Tôn) tố cáo ông T.P.B (ngụ xã Cần Đăng, Châu Thành) cho vay nặng lãi và uy hiếp bà nhiều lần, nhưng lại được Tòa án xử thắng kiện. 

Bà Lệ trình bày: “Ông B. chuyên cho vay đáo nợ ngân hàng, tôi đã vay nhiều lần do quen biết. Ngày 19-1-2016, tôi vay 566 triệu đồng, lãi suất thỏa thuận 5%/tháng không kỳ hạn, nhằm tất toán nợ vay với ngân hàng H. Ông B. hứa đứng ra liên hệ với ngân hàng, giúp tôi vay tiền để hoàn trả vốn, lãi cho ông. Tôi và Tô Chí Tâm (con trai) cùng ký tên nhưng không nhận tiền. Ông B. hứa sẽ trực tiếp đến ngân hàng trả nợ, rút hồ sơ ra vay ở ngân hàng khác. Do vậy, chúng tôi đưa ông giữ bản gốc 4 giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (GCNQSDĐ). Tuy nhiên, không liên hệ được ngân hàng nào đồng ý cho vay, ông B. buộc tôi phải ký sang tên QSDĐ để trừ nợ. Tôi không đồng ý. Sau đó, tôi đã tự liên hệ vay tiền từ ngân hàng S. Ngày 18-3-2016, ông B. đem GCNQSDĐ (do con tôi đứng tên) thế chấp cho ngân hàng S. để nhận số tiền vay 450 triệu đồng. Ngân hàng thu lãi trước 10 triệu đồng, còn lại ông B. trực tiếp nhận tại quầy chi tiền của ngân hàng. Trừ vào nợ gốc, chúng tôi còn nợ ông 126 triệu đồng. Ngoài ra, ông còn tính lãi phát sinh, tổng cộng 192 triệu đồng. Tôi không đồng ý số tiền lãi này, nên ông B. không giao trả biên nhận tiền (do tôi lập để ghi lại đã giảm trừ nợ gốc, chỉ còn nợ 126 triệu đồng)”. Cũng theo bà Lệ, ông B. khởi kiện vụ việc ra tòa. TAND huyện Tri Tôn tuyên xử ông B. thắng kiện, buộc mẹ con bà phải trả cho ông B. hơn 638 triệu đồng (gồm tiền gốc 566.000.000 đồng và lãi suất). Ngoài ra, ông B. thường xuyên cho người uy hiếp nhiều lần, khiến bà bị bệnh, phải nhập viện điều trị. Trong khi đó, bản án không buộc ông B. phải trả lại những GCNQSDĐ đã giữ của bà.
 
t5.jpg
 
Bà Lệ trình bày vụ việc với phóng viên
 
Về phía ông B. thì cho rằng: “Ngày 19-1-2016, bà Nguyễn Thị Mỹ Lệ và Tô Chí Tâm vay của tôi 566 triệu đồng, hẹn trả trong 3 ngày. Không thực hiện theo lời hứa, nên bà gửi lại cho tôi 4 GCNQSDĐ nhờ vay tiền dùm. Sau đó, bà Lệ điện thoại, cho biết đã cho thuê được đất và kêu tôi vào lấy tiền. Nhưng thực tế, bà Lệ không trả tiền mà cố tình gọi Công an, tố cáo vợ chồng tôi không có cơ sở. Cuối cùng, tôi khởi kiện ra tòa, TAND huyện buộc bà phải trả cho tôi 638.518.750 đồng. Bà Lệ là người chiếm dụng vốn của tôi, cố tình kéo dài thời gian trả nợ mà còn gửi đơn tố cáo tôi là không có căn cứ”.
 
Trao đổi với phóng viên, Thẩm phán Nguyễn Phước Hưng, TAND huyện Tri Tôn, cho biết: Ngày 31-10-2016, TAND huyện ra Thông báo thụ lý hồ sơ số 130/2016/TLST-DS về tranh chấp hợp đồng vay tài sản giữa nguyên đơn là ông T.P.B. với bị đơn Nguyễn Thị Mỹ Lệ, Tô Chí Tâm. Tòa án tiến hành các bước thủ tục theo đúng quy định, yêu cầu phía bà Lệ cung cấp hồ sơ chứng cứ... Tuy nhiên, rất nhiều lần TAND mời hòa giải cũng như yêu cầu cung cấp chứng cứ, bà Lệ và Tâm đều không đến, không cung cấp những giấy tờ liên quan theo yêu cầu của tòa. Từ giai đoạn hòa giải đến khi ra quyết định xét xử, bà Lệ chỉ gửi đơn, cho rằng nợ ông B. 126 triệu đồng và đồng ý trả lãi số tiền này. Ngoài ra, bà Lệ gửi kèm giấy nhập viện, ra viện đến tòa án (qua đường bưu điện). TAND ra thông báo, yêu cầu bà cung cấp chứng cứ đã trả tiền và chỉ còn nợ với số tiền như trên, nhưng bà Lệ không cung cấp được. Phía ông B. cũng không thừa nhận bà Lệ đã trả tiền và xuất trình giấy vay mượn tiền của bà Lệ. Theo quy định, tòa án đã hoãn phiên xử lần thứ nhất vì các bị đơn vắng mặt. Đến lần thứ 2, họ vẫn vắng mặt (cũng với lý do đang nằm viện và cung cấp giấy nhập viện, ra viện cũ). Vì vậy, TAND huyện đã xử vắng mặt bị đơn, tuyên Bản án số 41/2017/DS-ST ngày 20-6-2017, chấp nhận yêu cầu khởi kiện của ông T.P.B. đối với bà Lệ, anh Tâm; buộc họ phải trả cho ông B. 638.518.750 đồng. Hiện nay, bà Lệ gửi đơn kháng cáo. Hồ sơ đã chuyển đến TAND tỉnh giải quyết theo thẩm quyền.
 
Theo tìm hiểu của phóng viên, khi bà Lệ báo Công an huyện việc “ông B. cho “xã hội đen” đến nhà đòi nợ”, Công an đã mời đôi bên về làm việc thì không có hành vi như bà phản ánh. Do đó, việc bà Lệ báo tin được kết luận là không có cơ sở, không có căn cứ để giải quyết.

Bài, ảnh: K.N

 

Liên kết hữu ích