Tai nạn giao thông và nỗi đau để lại

01/11/2016 - 01:01
A A

(AGO) - Ở Việt Nam, cứ mỗi ngày trôi qua, tai nạn giao thông (TNGT) lại cướp đi sinh mạng của hơn 20 người và làm cho 70 người lâm cảnh tàn phế. Riêng ở An Giang, tuy số vụ, số người chết và bị thương do TNGT đang từng bước giảm dần nhưng nỗi đau và di chứng để lại sau TNGT vẫn là nỗi ám ảnh, là gánh nặng cho gia đình và xã hội.

Tối ngày 19-7-2009, Bùi Quang Vinh (39 tuổi, ngụ ấp An Thái, xã Hòa Bình, Chợ Mới) điều khiển xe môtô chạy hướng Hòa Bình-Long Kiến. Khi đến đoạn mô đắp ống bơm cát xây dựng công trình Trường tiểu học “A” Bình Hòa, do thiếu quan sát, bị té ngã chấn thương nặng ở vùng đầu, thương tật 95%. Sau điều trị, Vinh nằm liệt giường, chân tay teo tóp, phải sống bằng máy trợ thở, “ăn” bằng mũi, sống cuộc sống thực vật từ đó đến nay.

T6.jpg

Ông Dũng chăm sóc cho con trai Bùi Quang Vinh

Qua nhiều lần xét xử, cuối cùng vụ việc được kết thúc bằng bản án của Tòa, buộc người gây ra tai nạn bồi thường cho nạn nhân trên 175 triệu đồng và tiền cấp dưỡng cho 2 con Vinh (290.500 đồng/người/tháng). Đến nay, đã hơn 3 năm kể từ khi bản án có hiệu lực, Vinh vẫn chưa nhận được tiền bồi thường, cũng như tiền cấp dưỡng nuôi con. “Cả xóm Chàm Pha này hay tin Vinh bị TNGT kéo đến thăm và không ai tin được nạn nhân còn sống.

Do gia đình nghèo, Vinh lại là lao động chính nên khi tai nạn xảy ra, mọi chi phí từ ăn uống cho đến điều trị phải vay mượn xóm giềng và vay ngân hàng. Ông Bùi Văn Dũng (cha của Vinh) than thở: “Do không chỗ ở, gia đình nhín ra một góc nhỏ cho vợ chồng và 2 con nó tá túc. Tai nạn xảy ra, vợ chồng tôi vay mượn đủ chỗ, sau đó đem nhà đất thế chấp ở ngân hàng để lo thang thuốc cho con”.

Ông Nguyễn Xuân Nhiệm, Phó Bí thư Đảng ủy xã Hòa Bình cho biết: “Vụ TNGT trên xảy ra khá lâu, đã được xét xử, có tổ chức thi hành án. Đến nay, được biết phía gia đình nạn nhân vẫn chưa nhận được tiền bồi thường, tiền cấp dưỡng. Do gia đình vay tiền để điều trị, lo thang thuốc cho con, không khả năng thanh toán nên căn nhà đã bị phát mãi. Từ khi xảy ra sự cố, địa phương đã phân công ban ấp, đoàn thể nhiều lần đến chia sẻ, đồng thời, vận động giúp đỡ gia đình này”.

Bị TNGT đã gần 2 năm, dù được gia đình tận tình chăm sóc, đưa đi nhiều nơi chữa trị, nhưng di chứng để lại cho chị Lê Thị Xoàn (45 tuổi, ấp Long Thạnh 1, xã Long Giang, Chợ Mới) là không thể bù đắp.

“Khoảng 19 giờ ngày 11-1-2015, vợ tôi đang đứng sát mé lộ trước nhà thì bị ông Trần Nguyên Hưởng (bảy Quởn), ngụ ấp Long Mỹ 1, xã Long Giang đang chạy xe đụng vào người. Sau đó, tôi biết ông lái xe đưa đi có uống rượu. Ông có đưa cho gia đình 11 triệu đồng để lo thang thuốc và điều trị. Vợ tôi giờ nằm như người vô hồn, không biết tới đây rồi sẽ ra sao?”- anh Phạm Thanh Hùng (49 tuổi- chồng chị Xoàn) than thở.

Hiện, nạn nhân TNGT này, dù đã tỉnh táo, nhưng chỉ tự ngồi được giây lát và có dấu hiệu bệnh tai biến não. Người nhà chị Xoàn cho biết, hơn năm nay, lúc nào bên cạnh chị cũng phải có người túc trực, nhất là vào ban đêm. Thời gian đầu chị hay mê sảng, nay cựa quậy được nên càng phải giữ chị nhiều hơn, sợ lỡ bị ngã té.

TNGT gây ra chết người hoặc thương tật suốt đời cho nạn nhân, người gây tai nạn bị tù tội hoặc tán gia bại sản. Trong đó, có không ít trường hợp nghe qua xót xa đến đau lòng. Là con út trong gia đình khá giả ở xã Vọng Thê (Thoại Sơn), sau khi tốt nghiệp đại học và làm việc ở Cần Thơ, Trần Thanh H. (27 tuổi) là niềm hãnh diện của gia đình có 7 anh, chị em. Sau vài năm làm việc, H. cưới vợ rồi dần khấm khá. Một lần vui quá chén với bạn bè, H. gây ra TNGT nghiêm trọng phải lãnh án tù. Vào tù, vài tháng đầu người vợ còn vào thăm chồng, sau đó thưa dần. Trong một lần người thân vào thăm nuôi, H. được tin vợ  bỏ nhà theo người khác.

Trên đây, chỉ là 3 trong nhiều hoàn cảnh thương tâm do TNGT. Không chỉ làm chết người, TNGT còn làm tiêu tan sự nghiệp, đem đến nỗi đau gánh nặng cho bản thân, gia đình của họ và cả xã hội.

Bài, ảnh: N.R