Tháng của lòng hiếu thảo, chia sẻ và yêu thương

25/08/2017 - 01:00
A A

(AGO) - Tháng 7 (âm lịch) đã đến, đánh dấu thời điểm quan trọng trong năm, với nhiều câu chuyện và ý nghĩa khác nhau. Dường như, thời điểm ấy có một nỗi buồn khó tả, đánh thức những xúc cảm sâu kín nhất trong lòng mỗi người…

Tháng 7 (âm lịch) làm người ta nghĩ ngay đến lễ Vu Lan báo hiếu. Theo tích xưa, Bồ tát Mục Kiền Liên là đại đệ tử của Đức Phật. Mẹ ông vì gây nhiều nghiệp ác nên rơi vào ngục A Tỳ làm quỷ, bị đói khát, hành hạ khổ sở. Quá thương cảm, xót xa, Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ. Mục Liên làm đúng như lời Phật dạy. Quả nhiên, vong mẫu của ông được thoát khỏi kiếp ngạ quỷ, sanh về cảnh giới lành. Từ đó, người dân thường tổ chức lễ cầu siêu cho người thân đã khuất vào ngày này. Rằm tháng 7 được chọn là ngày lễ Vu Lan, nhắc nhở con cháu về công ơn dưỡng dục, sinh thành của cha mẹ, ông bà, tổ tiên, gói gọn trong từ “báo hiếu”. Câu chuyện “bông hồng cài áo” cũng thế, truyền thông điệp ý nghĩa: Người nào được cài đóa hoa hồng sẽ vô cùng hạnh phúc vì còn đủ cha mẹ trên đời. Ai phải cài hoa trắng lại ngậm ngùi tiếc thương, tủi phận vì đã mồ côi.
 
IMG-20170824-102302.jpg
 
Lễ dâng y mùa Vu Lan tại Tịnh xá Ngọc Châu (TP. Châu Đốc)
 
Lễ Vu Lan giúp mỗi người tiếp cận được những ý nghĩa giáo dục đầy nhân bản của văn hóa Phật giáo, đó là “Từ, bi, hỷ, xả”, “Vô ngã, vị tha”, “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây”... Năm nào, vào dịp này, chị Nguyễn Hoàng Nguyên (sinh năm 1985, ngụ phường Châu Phú A, TP. Châu Đốc) cùng người nhà, bạn bè quyên góp tiền, mua nhu yếu phẩm (gạo, mì, đường, dầu ăn…) gửi tặng người nghèo ở các địa phương trong tỉnh. Chỉ vài triệu đồng, nhưng đó là tấm lòng thơm thảo, chia sẻ, cùng dang tay hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống, giúp họ vơi bớt phần nào vất vả khó khăn. Chị Nguyên chia sẻ: “Mỗi lần tổ chức, nhìn bà con vui mừng cầm phần quà trên tay, chúng tôi cảm thấy vui lây. Đó là cách để chúng tôi chia sẻ niềm vui với mọi người, báo hiếu cho đấng sinh thành, hồi hướng công đức và gieo duyên với Phật”. Đây là cách làm phổ biến, đầy tính nhân văn của nhiều Mạnh Thường Quân, phật tử khác. “Cho đi” để được nhận về niềm hạnh phúc lớn lao, vun đắp tình yêu thương giữa người và người. 
 
Bên cạnh việc lên ngôi của lòng hiếu thảo, tiết tháng 7 gắn với một tên gọi khác: Tháng cô hồn. Dân gian cho rằng, thời điểm này không đem lại may mắn, khi Diêm Vương ra lệnh bắt đầu mở Quỷ môn quan, những vong linh, cô hồn, người chết không được thờ tự, sống lang bạt sẽ được đi lại tự do trên trần thế, quấy phá người sống. Tôi nhớ mãi những câu thơ mở đầu trong “Văn tế thập loại chúng sinh” của Đại thi hào Nguyễn Du: “Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt/ Toát hơi may lạnh buốt xương khô/ Não người thay buổi chiều thu/ Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô nhuộm vàng…”. Cả thế giới trong văn tế mang đầy nỗi đau thương, khổ sở, buồn đến tê lòng, với những kiếp người bất hạnh khi sống, vất vưởng khi chết. Có lẽ vậy, nên nhiều người truyền tai rằng, phải kiêng kỵ, tránh tiến hành những việc đại sự của bản thân, gia đình trong tháng này để không bị vong quấy, tránh điều không may. Ở quê tôi, hầu như nhà nào cũng chuẩn bị mâm trái cây, mía, khoai lang sống, bánh, tiền lẻ… Sau khi cúng vái xong, họ quăng đồ cúng ra khỏi nhà. Đám trẻ con nhà nghèo chực chờ sẵn, nhào đến lượm lấy lượm để, cho “chiến lợi phẩm” vào túi để… ăn dần. Gia chủ tin rằng, những “cô hồn sống” này sẽ mang đi mọi điều xui xẻo, bất hạnh cho mình. Chẳng biết điều đó có đúng không, nhưng với đám trẻ, lượm được càng nhiều bánh và tiền thì chúng càng vui…
 
Tháng 7 còn mang đến những xúc cảm đặc biệt về tình yêu. Tương truyền, Ngưu Lang và Chức Nữ yêu nhau nhưng bị Ngọc Hoàng ngăn cấm. Họ nhìn nhau qua dòng sông thần rộng mênh mông, nước mắt ngập tràn, mong mỏi được đến bên nhau. Tình yêu của họ khiến Ngọc Hoàng cảm động. Thương tình, ngài cho phép họ mỗi năm được gặp nhau 1 lần vào đêm mùng 7-7 (âm lịch), bằng chiếc cầu ô thước. Xa cách nghìn trùng, phải đợi 1 năm mới được gặp người thương 1 lần, nên khi tiễn biệt nhau, họ khóc rất nhiều. Nước mắt của họ rơi xuống trần gian tạo thành những cơn mưa dài không dứt, mà sau này dân gian gọi là mưa ngâu…
 
Vậy đó, tháng 7 mang đến những cung bậc cảm xúc về lòng hiếu thảo, về sự vị tha, hỷ xả, về tình yêu cháy bỏng. Để rồi, mỗi người lại cảm thấy trân trọng hơn những gì mình đang có: Một mái nhà bình yên, đầy đủ, một cuộc sống không quá vất vả lo toan, một ai đó để yêu thương…
 
Bài, ảnh: KHÁNH HƯNG