Kết quả tìm kiếm cho "ngược-xuôi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 421
Giữa nhịp sống hiện đại, những con đò ngang nơi vùng sông nước Vĩnh Thuận vẫn lặng lẽ ngược xuôi. Không chỉ giữ cho giao thương thông suốt, những chuyến đò ấy còn là câu chuyện về khát vọng vươn lên.
"Ai bánh mì nóng giòn đây…” - Tiếng rao bất chợt vang lên, hòa lẫn với những âm thanh ồn ã của phố thị. Giữa tiếng xe cộ ngược xuôi và dòng người tất bật chuẩn bị cho một ngày mới, thanh âm mộc mạc ấy bỗng khiến tôi khựng lại… rất lâu.
Miệt Thứ (An Giang) được bao bọc bởi biển Tây và các con sông, rạch, gồm mười Thứ, mở đầu là Thứ hai và kết thúc là Thứ 11, tên gọi ghép “Miệt” và “Thứ” đã bao hàm vùng đất xa xôi, trắc trở.
Không còn những chồng bệnh án giấy cao quá mặt bàn, cũng không còn cảnh người bệnh ôm tập phim X-quang chạy ngược xuôi giữa các phòng, khoa. Tại các cơ sở y tế An Giang hiện nay, dữ liệu đang di chuyển nhanh hơn bước chân con người. Sau mỗi cú quét căn cước, sau mỗi phim chụp được tải lên "đám mây", trí tuệ nhân tạo (AI) đang hỗ trợ các y bác sĩ đưa ra những quyết định điều trị chính xác hơn.
Nếu đò ngang chỉ đưa khách qua một khúc sông thì đò dọc là những chuyến xuôi ngược theo cả một tuyến sông, len lỏi qua nhiều bến, chở người, hàng hóa và cả nhịp sống của vùng sông nước. Có thời, đò dọc là “mạch máu giao thông” của miền Tây. Nhưng khi đường bộ phát triển, những chuyến đò ấy cũng dần thưa.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Dù bánh bèo là thức quà vặt quen thuộc, ít ai biết vì sao nó lại mang cái tên mộc mạc này.
Thủ tướng Chính phủ vừa quyết định công nhận An Biên, Đông Thái và Tây Yên là xã An toàn khu. Danh hiệu này ghi nhận những đóng góp lịch sử của các địa phương trong kháng chiến, đồng thời tạo động lực để tiếp tục phát huy truyền thống cách mạng trong giai đoạn mới.
Chợ Nà Si như một điểm dừng chân bình dị nhưng đầy màu sắc với các sản vật của núi rừng cùng những câu chuyện về tập quán sinh hoạt, bản sắc ẩm thực độc đáo của người dân miền sơn cước Tây Bắc.
Giữa khung cảnh núi non hùng vĩ, các thôn người Dao ở xã Tủa Thàng nép mình bên dòng Đà giang yên bình. Những ngày đầu hè, khi mùa nước rút, nhịp sống nơi đây cũng chuyển sang một guồng quay quen thuộc. Trên nương ngô, nương sắn vừa gieo trồng, cây xanh bén rễ. Dưới bến sông, những chiếc thuyền đánh cá tấp nập ngược xuôi trong làn sương sớm. Trong thôn, tiếng kẽo kẹt khung cửi đều đặn vang lên dưới mỗi nếp nhà.
Gân kiệu là món ăn bình dân xuất hiện ở nhiều góc phố Huế. Với không ít người từng học tập, sinh sống ở cố đô, đây là hương vị ký ức mà mỗi lần trở lại đều muốn tìm ăn đầu tiên.
Nhớ mãi về các giống lúa mùa được xem là “hạt ngọc trời” đang mất dần, ông Lê Quốc Việt đã dày công khôi phục không gian bảo tồn đời sống văn hóa lúa mùa.