Đò ngang Chắc Băng

29/07/2026 - 09:55

 - Giữa nhịp sống hiện đại, những con đò ngang nơi vùng sông nước Vĩnh Thuận vẫn lặng lẽ ngược xuôi. Không chỉ giữ cho giao thương thông suốt, những chuyến đò ấy còn là câu chuyện về khát vọng vươn lên.

Chị Chung Thị Mai gắn bó với chiếc đò qua lại hai bên bờ kênh Chắc Băng. Ảnh: THỦY TIÊN

Khi sương sớm còn giăng trên mặt nước, tiếng máy nổ tành tạch phát ra từ con đò của chị Chung Thị Mai, ngụ ấp Vĩnh Trinh, xã Vĩnh Thuận đánh thức không gian tĩnh lặng hai bên bờ kênh Chắc Băng. Trên chiếc đò nhỏ có vài học sinh, chị gái chở nông sản bằng xe máy đứng ngay ngắn để sang quốc lộ 63, dù cách đó không xa là cây cầu treo được Nhà nước đầu tư rất chắc chắn.

Chị Mai cho biết kênh Chắc Băng đoạn qua địa bàn xã Vĩnh Phong và Vĩnh Thuận hiện có nhiều cầu lớn. Tuy nhiên, vẫn có nhiều khách chọn đi đò, nhất là người cao tuổi, xe máy chở hàng hóa nặng... do cầu treo khá cao nên nghề đưa dò qua sông vẫn còn kiếm được thu nhập.

Trước đây chị Mai làm nghề đan đát truyền thống tại địa phương. Đến lúc sản phẩm thủ công khó tiêu thụ, thu nhập không còn bảo đảm cuộc sống, chị bàn với gia đình chuyển sang lái đò ngang kết hợp thu gom phế liệu. Cứ thế, dù nắng hay mưa và đêm khuya, gia đình chị Mai vẫn đưa rước khách sang sông. Lúc là đưa học sinh kịp giờ đến trường, khi thì xe chở đầy nông sản kịp buổi chợ sớm... “Mỗi chuyến đò tôi lấy 3.000 đồng/lượt. Dù ít ỏi nhưng ngày nào có việc bận không đưa đò tôi lại nhớ tiếng máy nổ, tiếng khách gọi đò sang sông. Những thanh âm quen thuộc ấy trở thành một phần nhịp thở quen thuộc của quê hương”, chị Mai cho biết.

Chị Nguyễn Thị Ngọc Tuyết - tiểu thương bán hàng dạo tại xã Vĩnh Thuận nói: “Mỗi ngày bán hàng tôi đều qua đò. Cầu treo cao quá mà tôi phải chở hàng cồng kềnh nên qua cầu khó khăn. Qua đò không tốn bao nhiêu tiền nhưng an toàn hơn”.

Theo quan sát, chỉ đoạn ngắn chừng 5km dọc kênh Chắc Băng có tới 4 - 5 bến đò. Người lái đò sinh ra và lớn lên ngay bên dòng kênh này, vì vậy từng con nước lớn, nước ròng hay các khoảng thời gian nước chảy xiết họ ghi nhớ kỹ. Mỗi lần đò rời bến, từ khâu xếp xe máy, hàng hóa đến việc nhắc nhở hành khách ngồi ổn định đều được người lái đò thực hiện cẩn trọng. Dù khoảng cách giữa hai bờ chỉ hơn 20m, người điều khiển phương tiện luôn tập trung cao độ để bảo đảm an toàn giao thông đường thủy, nhất là vào những ngày thời tiết xấu, có mưa dông bất chợt.

Anh Thái Văn A, cùng ngụ ấp Vĩnh Trinh cũng gửi gắm cả tương lai gia đình vào con đò nhỏ. Không có đất sản xuất nên chi tiêu sinh hoạt và việc học hành của các con đều trông chờ vào từng lượt khách sang sông và làm thuê của gia đình anh A. Anh A cho biết thu nhập tuy chỉ vừa đủ trang trải nhu cầu thiết yếu hằng ngày nhưng gia đình anh luôn lấy lao động chân chính làm niềm vui. “May mắn sau những lo toan, vất vả của cha mẹ, hai đứa con tôi đều ngoan ngoãn. Con trai lớn có việc làm ổn định và san sẻ gánh nặng với cha mẹ. Đứa con gái thì chuẩn bị vào lớp 12. Tôi chỉ mong còn sức khỏe để có thể lo cho con vào đại học”, anh A cho biết.

Dù giá thị trường còn nhiều biến động, chi phí sinh hoạt ngày càng tăng, gia đình anh A vẫn kiên trì tích lũy, ưu tiên cho việc học của con. Những chuyến đò nhỏ là nguồn tích lũy đều đặn, chắp cánh cho ước mơ con chữ, giúp các con có nền tảng vững chắc để vươn lên trong cuộc sống.

THỦY TIÊN