Kết quả tìm kiếm cho "Nhọc nhằn bám biển"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 104
Khi sắc chàm đằm thắm của người Dao, hoa văn thổ cẩm rực rỡ và nét bụi bặm từ những chiếc quần jean cũ tình cờ “gặp gỡ”, chúng đã làm nên sức hút đặc biệt cho những chiếc túi handmade của cô giáo Triệu Thị Đào, giáo viên Trường Tiểu học Minh Khai, phường Hà Giang 2. Bằng trái tim nặng lòng với bản sắc, cô giáo trẻ không chỉ thổi hồn đương đại vào di sản, mà còn đang lặng lẽ “gieo mùa xuân” lên từng nếp vải quê hương.
Ở nơi địa đầu Tổ quốc, khi những dãy núi trùng điệp của miền cực Bắc dần khép lại, những bắp lúa đã về kho, ngô đã phơi khô trên gác bếp, một năm lao động nhọc nhằn, Tết lại lặng lẽ gõ cửa từng nếp nhà người Dao. Không ồn ào, không phô trương, Tết đến bằng sự lắng lại của núi rừng, bằng bếp lửa đỏ hồng giữa gian nhà, bằng mùi hương trầm quyện trong sương sớm, và bằng niềm tin bền bỉ vào tổ tiên, vào mạch sống đã nối dài qua bao thế hệ.
Cuối năm, bên cạnh những tàu cá về bờ nghỉ ngơi, sum họp gia đình sớm, nhiều tàu khác lại tất bật ra khơi. Tranh thủ thời tiết thuận lợi, ngư dân kỳ vọng chuyến biển cuối năm sẽ mang về nhiều “lộc biển”, có thêm thu nhập để sắm sửa, đón Tết đủ đầy.
Những đêm tuần tra đều đặn, những buổi tuyên truyền sát thực và sự phối hợp của người dân đã giúp xã Tân Hội giữ vững an ninh, trật tự. Từ đường làng, bến sông đến các tuyến đường liên ấp, bước chân của lực lượng cơ sở đang góp phần làm nên bình yên mỗi ngày.
Nắng xuân bắt đầu rót mật trên đỉnh Mã Pì Lèng, đánh thức đất trời Lũng Cú trong sắc hồng dịu ngọt của hoa mai anh đào. Đứng giữa mây trời cực Bắc vào thời điểm này, lòng người dễ rơi vào một khoảng lặng bâng khuâng, nơi những cảm xúc hiện tại đan cài cùng ký ức, nơi niềm tin về một kỳ đại hội mới - Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đang thắp lên những hy vọng rạng ngời như chính sắc hoa đang độ xuân thì.
Những ngày cuối năm, về làng nghề bó chổi Cồn Nhỏ, xã Bình Thạnh Đông (tỉnh An Giang), đâu đâu cũng thấy không khí khẩn trương, tất bật. Tiếng cười nói rộn ràng của những người thợ tăng ca đêm xóa tan những mệt nhọc. Đối với họ, đây là mùa vui nhất trong năm khi những chuyến xe chở chổi tỏa đi khắp nơi, mang theo hy vọng về một cái Tết sung túc.
Trong tiết trời se lạnh cuối năm, khi hoa tam giác mạch và dã quỳ khoe sắc trên những cung đường núi quanh co ở xã Mèo Vạc (Tuyên Quang), dòng Nho Quế hiện lên như dải lụa xanh ngọc uốn lượn giữa vực sâu, khiến cảnh quan cao nguyên đá càng trở nên cuốn hút và khó quên trong mắt du khách.
Tình yêu nghề, yêu trẻ đã trở thành động lực mạnh mẽ, giúp các thầy cô giáo vùng cao kiên trì bám trụ, là những "ngọn hải đăng" mang ánh sáng tri thức đến bản làng xa xôi.
Mưa nắng bất chợt, những người lao động tự do vẫn lặng lẽ bám đường phố, tranh thủ từng giờ để kiếm thêm thu nhập, nuôi sống gia đình.
Trong cái tĩnh lặng đêm khuya, khi mọi người đã yên giấc, một chiếc vỏ lãi nhỏ vẫn rẽ qua những con rạch ngoằn ngoèo. Người điều khiển là anh Trần Văn Hận (45 tuổi), ngụ ấp Xẻo Lá A, xã Tân Thạnh, với hơn 20 năm làm nghề bắt ba khía.
Dù các lực lượng chức năng cùng các đoàn cứu trợ đã tiếp cận được địa bàn để hỗ trợ người dân nhưng trước mắt và lâu dài người dân ở khu vực phía Tây Nghệ An đang đối diện với muôn vàn khó khăn.
Đến vãng cảnh vùng Thất Sơn, du khách dễ dàng bắt gặp những cửu vạn cần mẫn “đạp mây” mang vác hàng hóa lên non. Hàng ngày, họ dùng sức lực bền bỉ của mình, nhọc nhằn bước qua hàng trăm bậc đá trên chót núi để mưu sinh.