Kết quả tìm kiếm cho "Nhớ chiếc máy may xưa"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 715
Tết Nguyên đán là thời khắc thiêng liêng và trang trọng nhất đối với mỗi người dân Việt Nam, chứa đựng cả quan niệm sống cũng như những phong tục, tín ngưỡng mang đậm nét văn hóa dân tộc vừa sâu sắc lại vừa độc đáo.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
Hà Nội có hàng trăm chợ Tết. Riêng chợ hoa xuân, có thể gặp ở khắp các nẻo đường. Nhưng chợ hoa Hàng Lược (phường Hoàn Kiếm) vẫn mang đến sự bồi hồi cho những người gắn bó với Thủ đô. Bởi đó là “chợ ký ức”, phiên chợ mỗi năm mở một lần đã tồn tại cả trăm năm nay.
Từ ngàn xưa, con người đã biết dùng hoa để làm đẹp cho đời và gửi gắm tâm tư. Dù xã hội có phát triển đến đâu, công nghệ hiện đại thế nào, thì giá trị tinh thần của những bông hoa tươi thắm vẫn chưa bao giờ bị thay thế. Hoa hiện diện trong mọi khoảnh khắc quan trọng của đời người: Từ tiếng khóc chào đời, ngày vui thành hôn, những dịp lễ trọng đại.... Vậy, điều gì đã khiến hoa tươi trở thành món quà vô giá, vượt qua mọi ranh giới thời gian và không gian?
Tết Nguyên đán là ngày lễ cổ truyền lớn nhất, có phạm vi phổ biến nhất và là ngày lễ tưng bừng, nhộn nhịp nhất của cả dân tộc.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Ngày ngày qua lại trên sông Cái Lớn, phà Xáng Cụt lặng lẽ nối 2 bờ sông và nối cả tình quê đằm thắm. Những chuyến phà quen thuộc ấy đã in sâu vào ký ức của bao thế hệ gắn bó với dòng sông.
Giữa thời buổi nghi lễ có thể mua vài tờ giấy ghi sẵn ngoài chợ, ở một góc phố cổ Bao Vinh (TP.Huế) vẫn còn ông Lê Trường Huy (68 tuổi) lặng lẽ pha màu, mài mực, viết chữ Hán trên phù thượng lương. Ông xem đó là cách "giữ chữ", giữ lại phần hồn cốt cuối cùng của một nghề xưa.
Cây mai tồn tại một cách khiêm nhường lặng lẽ quanh nhà gần như suốt cả năm. Mai chỉ thật sự tỏa sáng, khoe sắc đúng độ tiết xuân, vào những ngày Tết cổ truyền của dân tộc, điều này mang nhiều ý nghĩa.
Đằng sau nụ cười răng đen của người Huế xưa là cả một nghề làm thuốc nhuộm (còn gọi là thuốc xỉa, thuốc rỏi) đầy công phu, vất vả mà nay đã gần như thất truyền với rất ít người còn nhớ và làm được.