Kết quả tìm kiếm cho "Xua muỗi bay xa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 375
Miệt Thứ (An Giang) được bao bọc bởi biển Tây và các con sông, rạch, gồm mười Thứ, mở đầu là Thứ hai và kết thúc là Thứ 11, tên gọi ghép “Miệt” và “Thứ” đã bao hàm vùng đất xa xôi, trắc trở.
Từ ký ức của người dân, nhiều cuộc tìm kiếm hài cốt liệt sĩ tại Đắk Lắk đã có thêm manh mối, mở ra hy vọng đưa các anh trở về với gia đình sau hàng chục năm.
Ở làng tranh dân gian Đông Hồ (phường Thuận Thành), gia đình cố Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Hữu Sam là một trong số ít gia đình đã bền bỉ giữ nghề làm tranh trong suốt hơn 60 năm qua.
Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, ký ức về những năm tháng thanh niên xung phong vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ông Nguyễn Quốc Sử và bà Quách Thị Nga. Một người rời ghế nhà trường, một người rời mái nhà khi mới 16 tuổi, họ đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, để hôm nay trở thành những nhân chứng sống kể lại câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình.
Ở trung tâm TP. Hồ Chí Minh có một quán ăn bình dân bán bún cá Châu Đốc - đặc sản nổi tiếng của An Giang, được nhiều thực khách đồn là 'ngon hết sảy'. Bà chủ đứng sau hương vị miền Tây trứ danh này là ai?
Lời mời gọi ấy của nhiều nhóm bạn sau khi thưởng thức trọn "tour sen" mùa nở ngát hương ở Huế, đặc biệt là tại hồ Tịnh Tâm giữa lòng Thành nội.
Những ngày này, dòng người từ khắp mọi miền đất nước tìm về vùng “đất lửa” Quảng Trị để tri ân những người đã ngã xuống vì độc lập dân tộc và thêm thấm thía giá trị thiêng liêng của hòa bình hôm nay.
Đầu tháng 5 âm lịch, tôi trở lại miệt vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức để tìm về chút ký ức tuổi thơ. Ở đó, có mùi hương ngọt ngào lan tỏa của những chùm nhãn đong đưa trong buổi trưa hè.
"Xét cho cùng, đây là nơi đẹp nhất Việt Nam", tờ báo chuyên về khám phá danh tiếng thế giới National Geographic nhận xét trong một bài viết mới đây.
Giữa tầng tầng đá xám của Cao nguyên đá Đồng Văn, có một con đường quanh co men theo vách núi, đi qua những vực sâu hun hút và những bản làng cheo leo nơi cực Bắc Tổ quốc. Người ta gọi đó là con đường Hạnh Phúc.
Tháng Năm về, nắng bắt đầu hanh vàng trên những tán lá, cũng là lúc nỗi nhớ trong ông tôi lại thao thức trở mình. Ông năm nay đã ngoài chín mươi. Đôi mắt ông mờ dần, bàn tay gầy guộc hằn chi chít vết đồi mồi, nhưng cứ chạm đến hai tiếng Điện Biên, cái dáng vẻ mệt mỏi thường ngày bỗng dưng biến mất, ông kể chuyện bằng cái giọng rành rọt, sang sảng như thể đang đứng giữa trận tiền năm ấy.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.