Kết quả tìm kiếm cho "Xua muỗi bay xa"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 357
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Đằng sau nụ cười răng đen của người Huế xưa là cả một nghề làm thuốc nhuộm (còn gọi là thuốc xỉa, thuốc rỏi) đầy công phu, vất vả mà nay đã gần như thất truyền với rất ít người còn nhớ và làm được.
Trời se lạnh, nắng ấm dần sau ngày rằm tháng chạp cũng là lúc mọi nhà bắt đầu chuẩn bị Tết.
Những ngày cận tết, TP.HCM như bừng tỉnh sau một năm nhiều chuyển động. Không khí xuân len lỏi khắp phố phường, mang theo nhịp rộn ràng rất riêng của đô thị năng động bậc nhất cả nước. Chưa bao giờ không khí tết lại vui tươi như hiện nay.
Mùa xuân về trên vùng đất từng đi qua mưa bom, lửa đạn. Trên những cánh đồng in dấu chân người lính năm xưa, hôm nay là nhịp cày, là tiếng cười rộn rã của nông dân tất bật vào vụ. Giữa sắc xuân bình yên, ký ức chiến tranh không lùi xa mà lặng lẽ hòa vào đời sống, làm nên chiều sâu của một vùng đất anh hùng đang vươn mình đi tới.
Trong những ngày đông lạnh giá, những món ăn làm ấm lòng người trong từng buổi sáng se lạnh, buổi chiều bảng lảng sương rơi hay những đêm ngọt.
Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) trân trọng giới thiệu bài viết của Tổng Bí thư Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Tô Lâm: Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!
Nắng xuân bắt đầu rót mật trên đỉnh Mã Pì Lèng, đánh thức đất trời Lũng Cú trong sắc hồng dịu ngọt của hoa mai anh đào. Đứng giữa mây trời cực Bắc vào thời điểm này, lòng người dễ rơi vào một khoảng lặng bâng khuâng, nơi những cảm xúc hiện tại đan cài cùng ký ức, nơi niềm tin về một kỳ đại hội mới - Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đang thắp lên những hy vọng rạng ngời như chính sắc hoa đang độ xuân thì.
Gió bấc luồn qua hẻm nhỏ, kéo theo mùi nhang trầm và tiếng rao đủ thứ hàng hóa chuẩn bị cho năm mới vọng từ đầu ngõ. Hơi thở của Tết nhoáng một cái đã ngập trong không khí. Vậy nhưng năm nay Lâm không cảm nhận được niềm hạnh phúc như mọi năm. Trong căn phòng trọ, Lâm ngồi bất động bên chiếc bàn gỗ cũ, trước mặt là một tờ giấy trắng. Lâm định viết thư tay cho ba - giống mọi năm - nhưng trái tim chợt nghẹn lại. Ba vừa mất cách nay ba tháng.
Cung đường từ trung tâm thành phố Huế ngược lên A Lưới trong một ngày cuối đông như dài hơn thường lệ. Mây bảng lảng quấn quanh những triền núi, sương giăng lối nhỏ, từng bản làng người Tà Ôi, Pa Cô, Cơ Tu thấp thoáng sau mầu xanh thẫm của đại ngàn Trường Sơn.