Kết quả tìm kiếm cho "nhọc nhằn mưu sinh"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 196
Cái nắng bắt đầu dịu xuống, đám nhỏ tụm năm tụm bảy, nhí nhố đứng đợi anh Trần Văn Sáu, ngụ xã Phú Tân đến. Khi tiếng chuông quen thuộc vang lên leng keng từ xa, tụi nhỏ chạy ào ra chặn anh lại bởi anh bán một loại nước mà đứa nhỏ nào ở quê cũng mê, đó là đá bào sirô.
Dù mang trên mình thương tật hạng 2/4, những cơn đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời vẫn thường xuyên hành hạ, nhưng ông Nguyễn Đình Phùng (sinh năm 1968, ngụ ấp Tư, xã Hưng Thạnh) chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Rời chiến trường trở về với cuộc sống đời thường, người lính năm xưa vẫn bền bỉ lao động, vững vàng đi lên bằng chính nghị lực và ý chí kiên cường.
Ở tuyến đầu biên giới, từ những việc làm bình dị, phụ nữ phường Hà Tiên góp phần giữ gìn bình yên xóm ấp thông qua mô hình Tổ phụ nữ bảo vệ đường biên, cột mốc.
Sở hữu chiều cao kỷ lục 2,28m, lúc sinh thời, ông Trần Thành Phố (ở Bắc Ninh) không cảm thấy tự ti mà luôn vui vẻ và hòa đồng, trò chuyện tếu táo với mọi người.
Những ngày này, bãi bồi ven biển xã Đông Thái (tỉnh An Giang) rộn ràng tiếng người, tiếng máy ghe. Nông dân ấp 6 Biển tất bật thu hoạch vẹm xanh trong niềm vui trúng mùa, trúng giá.
Giữa trưa nắng gắt ở khu vực kho hàng gần chợ Mỹ Đức, phường Hà Tiên, những người bốc vác thuê hì hục khuân vác thùng hải sản, bao tạp hóa từ bãi tập kết lên xe hàng để kịp vận chuyển sang Vương quốc Campuchia.
Mỗi buổi sáng ở bãi biển Hòn Chông, xã Kiên Lương, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi mặt nước, những người hành nghề lặn lại lầm lũi xuống biển tìm hàu, cua đá, ốc, sò, cá để mưu sinh. Công việc vất vả, nhỏ bé trên biển nhưng đã nuôi sống nhiều gia đình ven biển suốt hàng chục năm qua.
Tôi sinh ra tại một làng chài ở Hòn Sơn thuộc đặc khu Kiên Hải. Từ hiên nhà nhìn ra đã thấy biển xanh trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ của tôi gắn với những con tàu, mùi lưới cá phơi nắng và những buổi sáng theo mẹ ra làng chài, mùa biển lặng theo cha đi biển.
Chiều xuống, trên những cánh đồng, loáng thoáng bóng dáng người đi bẫy chuột. Quanh năm, họ đi khắp miệt để mưu sinh và bảo vệ mùa màng cho nhà nông hiệu quả.
Chiều buông bên bờ biển Tây, ánh hoàng hôn đỏ lựng soi bóng theo những chiếc ghe, tàu đánh cá ra vào bến. Xóm ngư phủ, phường Vĩnh Thông nhộn nhịp người mua, bán thủy sản.
Ở nơi địa đầu Tổ quốc, khi những dãy núi trùng điệp của miền cực Bắc dần khép lại, những bắp lúa đã về kho, ngô đã phơi khô trên gác bếp, một năm lao động nhọc nhằn, Tết lại lặng lẽ gõ cửa từng nếp nhà người Dao. Không ồn ào, không phô trương, Tết đến bằng sự lắng lại của núi rừng, bằng bếp lửa đỏ hồng giữa gian nhà, bằng mùi hương trầm quyện trong sương sớm, và bằng niềm tin bền bỉ vào tổ tiên, vào mạch sống đã nối dài qua bao thế hệ.
Từ gian khó buổi đầu, nhiều cựu chiến binh nỗ lực vươn lên trên “mặt trận” lao động, sản xuất. Bằng ý chí và cách làm cần cù, họ biến ruộng vườn thành nguồn thu ổn định, nuôi gia đình no ấm.