-logo-20260912-072322-1.jpg)
Lớp Nhạc Họa Tiny Sun tại phường Long Xuyên.
Tiếng đàn réo rắt giữa phố thị
Trong căn phòng nhỏ của Lớp Nhạc Họa Tiny Sun ở phường Long Xuyên, những âm hò, xự, xang, xê, cống vang lên qua đôi tay của học viên nhiều độ tuổi.
Ở một góc lớp, Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Văn Dũng kiên nhẫn chỉnh từng ngón tay cho học viên. Bé Bắp, 7 tuổi, đã có thể đàn hai bài xang xừ líu và lý cái mơn.
Không chỉ có trẻ em, lớp học còn thu hút những người đang đi làm.
Cô Trần Thị Ngọc Hân, giáo viên Trường Mẫu giáo Mai Vàng, tìm đến lớp vì yêu tiếng đàn bầu. Trước đó, cô từng học trực tuyến nhưng gặp nhiều khó khăn.
“Sau 5 buổi học, tôi đã đàn được bài lý chiều chiều. Tôi muốn sau này đàn cho học trò nghe và có thêm niềm vui khi về già”, cô Hân nói.
Cô mong ngày càng có nhiều người biết, tìm hiểu và học nhạc cổ để những giai điệu truyền thống tiếp tục được trao truyền.
Anh Dư Hoài Phúc, công tác tại Trung tâm Văn hóa - Nghệ thuật tỉnh An Giang, là biên đạo múa nhưng có niềm đam mê với đàn tranh. Anh đến lớp để học theo sở thích, đồng thời đưa hai con nhỏ đến trải nghiệm, với mong muốn các con hiểu và tiếp nối truyền thống đờn ca tài tử của gia đình.
-logo-20260912-072322-3.jpg)
Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Văn Dũng hướng dẫn học viên tập đàn.
Giữ lớp để giữ người học
Theo chị Trương Ngọc Thùy An, chủ Lớp Nhạc Họa Tiny Sun, việc mở lớp xuất phát từ mong muốn tạo thêm không gian để các nghệ nhân truyền dạy nhạc cụ dân tộc.
“Nhiều nghệ nhân chơi nhạc cụ dân tộc hiện rất khó sống bằng nghề, lại không có nhiều không gian biểu diễn. Trong khi đó, môi trường học đường rất cần các hoạt động bảo tồn âm nhạc truyền thống”, chị An nói.
Theo chị, số học viên hiện chưa nhiều và thường đông hơn vào dịp hè. Tuy vậy, lớp vẫn được duy trì xuyên suốt để người yêu nhạc có nơi học và các nghệ nhân có cơ hội truyền nghề.
Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Văn Dũng cho biết lớp hiện dạy guitar, đàn tranh, đàn kìm, đàn sến, đàn nguyệt, đàn bầu...
Người mới học thường gặp khó khăn từ tập ngón, kỹ thuật nhấn đến cảm âm. Theo ông Dũng, khi vượt qua giai đoạn làm quen, sự yêu thích sẽ giúp người học gắn bó lâu hơn.
“Lực lượng kế thừa các bộ môn nhạc cụ dân tộc như đàn tranh, đàn bầu tại địa phương hiện còn ít. Tôi mong tiếp tục được cộng tác với cô An để truyền dạy nhạc cụ dân tộc cho thế hệ kế thừa”, ông Dũng nói.
Lớp học vì thế không chỉ là nơi học kỹ thuật chơi đàn mà còn là không gian để những người yêu âm nhạc truyền thống gặp gỡ, thực hành và duy trì niềm yêu thích.
Giữa đời sống giải trí ngày càng đa dạng, việc những người ở nhiều độ tuổi tìm đến lớp học để tập đàn cho thấy nhạc cụ dân tộc vẫn có chỗ đứng khi có người dạy, người học và một không gian để tiếng đàn được vang lên.
HẠNH CHÂU