Kết quả tìm kiếm cho "Muốn nấu"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 1945
Đôi khi ký ức trở về không bằng một bức ảnh cũ hay một câu chuyện đã xa mà chỉ từ một mùi hương rất đỗi quen thuộc. Với tôi, đó là mùi khói bếp quê. Mùi hương ấy luôn gợi nhớ góc bếp nhỏ sau hè, những bữa cơm đạm bạc và dáng mẹ tảo tần qua bao mùa mưa nắng.
Xu hướng nghỉ dưỡng kết hợp chăm sóc sức khỏe cho người cao tuổi đang mở ra thị trường nhiều tiềm năng. Đây được xem là phân khúc khách hàng nhiều dư địa phát triển, đòi hỏi sản phẩm chuyên biệt và dịch vụ phù hợp với nhu cầu của du khách.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Xu hướng thời trang giao mùa 2026 đánh dấu sự trở lại ấn tượng của các họa tiết dịu dàng và lãng mạn. Họa tiết hoa nhí, họa tiết kẻ ngang... hiện diện trên váy dáng dài, trang phục công sở theo cách nhẹ nhàng mà tươi mới.
Tan ca, công nhân từ các nhà máy ở Khu công nghiệp Thạnh Lộc, xã Thạnh Lộc hối hả với những lo toan. Người vội đón con, người tranh thủ mua thức ăn, người đứng trước cổng nhà máy chờ người thân rước về. Sau giờ tan ca là những bữa cơm muộn, căn phòng trọ chật hẹp, những khoản chi phải cân đong đo đếm và cả niềm vui giản dị khi gia đình được ngồi lại bên nhau.
Với hơn 100.000 tác phẩm ra đời từ đôi bàn tay tài hoa, nghệ nhân Võ Văn Tạng không chỉ nâng tầm lá thốt nốt thành chất liệu nghệ thuật mà còn góp phần lan tỏa bản sắc văn hóa vùng Bảy Núi, An Giang.
Chị bạn nói mình cũng kiên định lắm em. Thề trong bụng là không đụng vô những đồng tiền thiện nguyện của mọi người. Nhưng rồi khi có trong tay một số tiền lớn cũng là lúc người thân mình gặp nạn. Lúc đó đi mượn đầu trên xóm dưới gì cũng nhận những cái lắc đầu. Vậy là tạm ứng. Ứng xong trả không nổi. Vậy là trở thành người trục lợi trên những đồng tiền nhân nghĩa của mọi người.
Có những hương vị chỉ tìm thấy khi mùa về. Hạt nếp vụ mùa lớn lên chậm rãi giữa ruộng đồng thuận thiên, mang theo mùi phù sa, nắng gió và sự cần mẫn của người trồng. Qua bàn tay người quê, hạt nếp hóa thành những món bánh giản dị, giữ nguyên vị ngọt lành của ký ức và của một miền quê còn sống theo nhịp đất trời.
Những ngày này, tại các xã Kbang, Kông Bơ La, Sơn Lang… lại rộn bước chân người đi “săn” ốc đá. Từ sáng sớm, họ mang theo gùi, men theo những cánh rừng, lội dọc các khe suối để tìm thứ đặc sản của núi rừng.
Váy suông là item thời trang luôn đứng ngoài cuộc đua về phom dáng. Tùy theo vóc dáng riêng để nàng chọn cho mình thiết kế váy suông tối giản từ vải ren, linen, lụa, tơ... để hoàn thiện hình ảnh sang trọng và chỉn chu trong mọi hoạt động.
Lên xe từ phường Đồng Xoài, trước đây là thành phố trung tâm Bình Phước, quãng đường đi mất khoảng hai giờ đồng hồ qua những đồi đất đỏ và các lâm trường cao su thẳng tắp đưa chúng tôi tới thôn Bom Bo (xã Bom Bo, thành phố Đồng Nai), cái tên gắn liền với nhịp chày giã gạo nuôi quân trong kháng chiến.
Rời thành phố, nhiều người trẻ chọn bắt đầu từ sản vật quê nhà. Người làm sô cô la từ ca cao Việt, người nâng cấp rượu truyền thống từ gạo, nếp, trái cây quê nhà. Những người trẻ đang tìm đường nâng giá trị nông sản, tạo thêm sinh kế và đưa sản phẩm địa phương đi xa hơn.