Kết quả tìm kiếm cho "bắn rơi"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 28850
Biển nuôi lớn bao thế hệ người dân xã đảo Tiên Hải (An Giang). Đến nay, người dân vẫn bền bỉ bám biển, giữ nghề truyền thống và duy trì sinh kế từ biển.
Giữa buổi trưa hè oi ả, không khí lao động tại làng nghề bó chổi cọng dừa ấp Đông An, xã Phú Hòa (An Giang) vẫn diễn ra tất bật.
Khoai lang, củ cải từng giúp nông dân An Giang nâng hiệu quả trên những vùng đất lúa kém hiệu quả. Tuy nhiên, khi bước vào vụ thu hoạch, giá giảm sâu trong khi chi phí đầu vào tăng khiến nhiều hộ thua lỗ. Thực tế đặt ra yêu cầu phải thay đổi cách tổ chức sản xuất, từ “trồng rồi tìm người mua” sang sản xuất theo nhu cầu thị trường, gắn với liên kết, chế biến và tiêu thụ.
Hiện diện tại một đất nước cách quê hương hơn 7.000km, các nhà hàng Việt vẫn có đủ nguyên liệu để phục vụ những món ăn chuẩn vị, nhờ sự tham gia sâu rộng của người Việt vào chuỗi cung ứng thực phẩm Việt tại Úc.
Ngay sau khi vừa trở về từ SEA V.Cup 2026, tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam đã chốt xong danh sách vận động viên dự Giải vô địch châu Á vào cuối tháng 8.
Hương đất sau mưa không chỉ là mùi hương tự nhiên của đất trời, mà còn mở ra một miền ký ức về mùa "lễ hội" của tuổi thơ.
Năm 2026 đánh dấu 65 năm thảm họa da cam ở Việt Nam (10/8/1961 - 10/8/2026). Sáu mươi lăm năm đã trôi qua, nhưng hậu quả của chiến tranh vẫn hiện hữu, để lại những vết thương dai dẳng trên con người, môi trường và qua nhiều thế hệ.
Trong chiến dịch “500 ngày đêm đẩy mạnh tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ”, nhiều thân nhân liệt sĩ vượt quãng đường xa đến điểm lấy mẫu, hy vọng ngày đoàn tụ sau nhiều năm chờ đợi.
Căn nhà của vợ chồng bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang) ngày qua ngày vẫn xoay quanh việc chăm sóc 4 người con mang di chứng chất độc da cam. Những bữa ăn, tắm gội và mọi việc lớn nhỏ của các con đã trở thành công việc quen thuộc của cha mẹ suốt nhiều năm. Khi tuổi đã cao, điều khiến vợ chồng bà Hoàng canh cánh nhất là ngày cha mẹ không còn đủ sức, ai sẽ chăm các con?
Tôi bước vào căn nhà hai gian của bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, ở xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang), nơi bốn người con đã trưởng thành nhưng vẫn cần mẹ chăm sóc từng ngày. Nhà trống trải, ít đồ đạc. Bà Hoàng bảo phải để vậy, bởi các con không nhìn thấy và cũng hay ném đồ. Căn nhà có thể dọn gọn để tránh va đập, nhưng những nhọc nhằn đã chất đầy trong đó thì không dễ vơi đi.
Đã 65 năm kể từ khi chất độc da cam/dioxin được quân đội Mỹ phun rải tại Việt Nam. Bom đạn đã ngừng, nhưng trong nhiều mái nhà ở An Giang, hậu quả của chiến tranh vẫn chưa khép lại. Những người sinh ra sau ngày đất nước hòa bình vẫn mang trên mình những di chứng, bệnh tật. Những người cha, người mẹ bước vào tuổi xế chiều vẫn lặng lẽ chăm con trong cuộc chiến không tiếng súng.
Nghề nuôi chim yến mang lại nguồn thu lớn cho người dân An Giang, nhưng việc phát triển tràn lan trong khu dân cư đang phát sinh nhiều bất cập. Vấn đề đặt ra cho địa phương không chỉ là di dời hay cấm đoán, mà còn là xây dựng lộ trình quy hoạch để nghề này phát triển bền vững.