Kết quả tìm kiếm cho "dành cho người bận rộn"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1917
Có những hương vị chỉ tìm thấy khi mùa về. Hạt nếp vụ mùa lớn lên chậm rãi giữa ruộng đồng thuận thiên, mang theo mùi phù sa, nắng gió và sự cần mẫn của người trồng. Qua bàn tay người quê, hạt nếp hóa thành những món bánh giản dị, giữ nguyên vị ngọt lành của ký ức và của một miền quê còn sống theo nhịp đất trời.
Không chỉ trao học bổng, hỗ trợ học sinh khó khăn, phong trào khuyến học, khuyến tài ở xã Gò Quao còn lan tỏa tinh thần học tập đến từng gia đình, dòng họ và cộng đồng, góp phần xây dựng xã hội học tập từ cơ sở.
Phía trên mặt đất, đi thêm một quãng vài trăm mét nữa là công viên rất lớn, bạt ngàn cây và hoa. Công viên ở Moscow gần như đồng nghĩa với những cánh rừng to hoặc nhỏ. Đầy cây cổ thụ. Đi trên phố ít thấy cây trồng ven đường như Hà Nội của chúng ta, thay vào đó là công viên. Cứ đi một đoạn lại thấy một công viên. Những lá phổi được chăm sóc, bảo tồn khắp thành phố.
Tiếng trống Chhay-Dăm rộn ràng vang lên trong sân chùa của đồng bào dân tộc Khmer mỗi dịp Tết Chôl Chnăm Thmây hay lễ hội Ok Om Bok từ lâu đã trở thành âm thanh quen thuộc ở những phum, sóc Khmer An Giang. Nhưng phía sau những nhịp trống sôi động ấy là nỗi trăn trở của nhiều nghệ nhân lớn tuổi khi lớp kế cận thưa vắng, không gian diễn xướng dần thu hẹp trước nhịp sống hiện đại.
Không còn khung cảnh tấp nập làm nghề như nhiều thập niên trước, nhưng ở làng đan đó Thủ Sĩ (xã Tân Hưng, Hưng Yên), những đôi bàn tay đã hằn dấu thời gian vẫn miệt mài bên từng nan tre. Với người dân nơi đây, giữ nghề không chỉ là giữ kế sinh nhai, mà còn là giữ lấy một phần hồn quê được truyền qua bao đời.
Bên cạnh yếu tố di truyền, việc duy trì lối sống lành mạnh sau tuổi 50 có thể giúp nam giới cải thiện sức khỏe, giảm nguy cơ bệnh tật, nâng cao chất lượng cuộc sống.
“Tôi đã cai thuốc mấy lần, nhưng không thành công”, anh Phạm Đăng Khoa, ngụ ấp Kênh 1, xã Đông Thái buông câu nói ấy sau hơn 10 năm hút thuốc lá. Anh hiểu thuốc lá gây hại cho sức khỏe, từng nhiều lần cai, nhưng lần nào cũng bỏ dở. Sự giằng co ấy cũng là điều chúng tôi bắt gặp ở nhiều người khác. Hành trình cai thuốc không dễ dàng.
Vào những năm 1990, tỉnh Kiên Giang (nay là An Giang) chủ trương đưa dân vào vùng đệm U Minh Thượng để phát triển kinh tế. Sau gần 4 thập kỷ, từ một “rốn nghèo” năm xưa, nay xứ U Minh đã vươn mình mạnh mẽ, đời sống của người dân khởi sắc, diện mạo nông thôn ngày càng thay da đổi thịt.
Cán bộ Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Hòa Thuận đưa tôi đến nhà bà Thị Lạc, ngụ ấp Xẻo Cui, xã Hòa Thuận vào một ngày mưa tầm tã cuối tháng 6. Trước mắt tôi là căn nhà nhỏ với khoảng sân rộng vài mét vuông. Giữa sân, bà Lạc ngồi giữa những bó tre, tay thoăn thoắt lướt con dao nhỏ qua từng thanh tre đã được chẻ sẵn, tiếng dao cạo đều đều tạo nên âm thanh nhẹ nhàng, êm tai.
Không còn trông chờ vào vài công lúa hay những chuyến đi làm ăn xa, nhiều người trẻ ở vùng quê nay chọn ở lại quê hương để làm shipper, bán hàng online, kinh doanh đặc sản địa phương... Những sinh kế mới đang mang đến nguồn thu nhập ổn định và giúp làng quê thêm nhộn nhịp.
Chợ phiên của trẻ em là sân chơi mùa hè được một nhóm phụ huynh tổ chức. Nghe qua tưởng chỉ là trò chơi bán hàng, nhưng khi bước vào không gian chợ phiên là cả một quá trình học tập thực tế để trẻ hiểu về giá trị sức lao động, trách nhiệm với việc mình làm từ những trải nghiệm rất thật.
Nghỉ hè, nhiều trẻ em vùng nông thôn vẫn tìm đến các trò chơi dân gian như nhảy cò chẹp, trốn tìm, chơi u... giúp các em tăng cường vận động, gắn kết với bạn bè và góp phần giữ gìn nét đẹp văn hóa truyền thống ở vùng quê.