Kết quả tìm kiếm cho "hộ chăn nuôi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 6282
Trước nguy cơ suy giảm nguồn lợi thủy sản, nhiều hộ dân tại xã Phú Hữu (An Giang) và các vùng lân cận đã tự nguyện chung tay chăm sóc, bảo vệ và tái tạo các đàn cá sông tự nhiên, góp phần duy trì cân bằng hệ sinh thái vùng sông nước.
Quán cà phê nông dân tại hai ấp Phước Lợi và Ô Tà Sóc, xã Ô Lâm (An Giang) đang trở thành nơi hội viên trao đổi kỹ thuật, giá vật tư, thị trường và kinh nghiệm sản xuất. Cách làm gần gũi giúp nông dân tiếp cận thông tin nhanh hơn, giảm chi phí và chủ động trong sản xuất.
Mùa nước nổi mang đến cảnh quan, sản vật và những trải nghiệm đặc trưng của miền Tây. An Giang đang tìm cách biến lợi thế này thành sản phẩm du lịch, tạo thêm sinh kế cho người dân và sức hút cho vùng đầu nguồn.
Theo Bộ Nông nghiệp và Môi trường, hiện tượng ENSO đã chuyển sang trạng thái El Nino; dự báo, từ tháng 9-11/2026, trạng thái El Nino tiếp tục duy trì cường độ mạnh đến rất mạnh với xác suất 100%.
Một quần thể voọc chà vá chân nâu - loài linh trưởng cực kỳ nguy cấp - vừa được ghi nhận tại Khu bảo tồn thiên nhiên Bắc Hướng Hóa, khẳng định giá trị đa dạng sinh học đặc biệt của các cánh rừng tự nhiên ở Quảng Trị.
Mô hình góp vốn xoay vòng của Chi hội Phụ nữ ấp Hòa Tiến, xã Thạnh Lộc (An Giang) tạo nên nguồn quỹ thiết thực giúp nhiều hội viên, phụ nữ có điều kiện tham gia bảo hiểm y tế, đồng thời có thêm vốn phát triển kinh tế gia đình, từng bước ổn định cuộc sống.
Hơn 40 năm nên duyên vợ chồng, tình yêu của ông Nguyễn Văn Nô và bà Trương Thị Mỹ Lệ, ngụ ấp Hòa Tân, xã Định Mỹ (An Giang) vẫn vun đắp từ sự đồng cảm, sẻ chia rồi trở thành điểm tựa suốt chặng đường đời.
Mùa mưa, những rừng tầm vông ở Bảy Núi xanh tốt trở lại sau nhiều tháng chịu nắng hạn. Không chỉ tạo nên cảnh quan đặc trưng của vùng núi, tầm vông còn là nguồn sinh kế của nhiều hộ dân với các nghề trồng, khai thác, chế biến và uốn cây.
Sáng đi chợ quê, gặp chị ngồi bên những bó hẹ nước, rau chốc xanh mướt, tự nhiên thấy lòng chùng xuống. Có những thứ rau chỉ cần nhìn thấy thôi là ký ức đã tự biết đường trở về. Không cần ai gọi, không cần cố nhớ. Nó trở về bằng mùi bùn non, bằng màu xanh của đồng ruộng, bằng những bữa cơm nghèo mà ngon đến nỗi lớn lên rồi vẫn còn thèm.
Căn nhà của vợ chồng bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang) ngày qua ngày vẫn xoay quanh việc chăm sóc 4 người con mang di chứng chất độc da cam. Những bữa ăn, tắm gội và mọi việc lớn nhỏ của các con đã trở thành công việc quen thuộc của cha mẹ suốt nhiều năm. Khi tuổi đã cao, điều khiến vợ chồng bà Hoàng canh cánh nhất là ngày cha mẹ không còn đủ sức, ai sẽ chăm các con?
Tôi bước vào căn nhà hai gian của bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, ở xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang), nơi bốn người con đã trưởng thành nhưng vẫn cần mẹ chăm sóc từng ngày. Nhà trống trải, ít đồ đạc. Bà Hoàng bảo phải để vậy, bởi các con không nhìn thấy và cũng hay ném đồ. Căn nhà có thể dọn gọn để tránh va đập, nhưng những nhọc nhằn đã chất đầy trong đó thì không dễ vơi đi.
Nghề nuôi chim yến mang lại nguồn thu lớn cho người dân An Giang, nhưng việc phát triển tràn lan trong khu dân cư đang phát sinh nhiều bất cập. Vấn đề đặt ra cho địa phương không chỉ là di dời hay cấm đoán, mà còn là xây dựng lộ trình quy hoạch để nghề này phát triển bền vững.