Kết quả tìm kiếm cho "kéo nhau lên núi"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 643
Nhà cổ Huỳnh Phủ được xem như công trình kiến trúc xưa nhất còn tại mảnh đất Bến Tre cũ và dù đã có tuổi đời hơn 100 năm nhưng nơi đây vẫn giữ được nét văn hóa đặc trưng vốn có.
Ngày 21/5, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp với Đài Truyền hình Việt Nam và Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam tổ chức phát động giải thưởng truyền thông về quyền con người tại Việt Nam “Việt Nam hạnh phúc - Happy Viet Nam 2026”.
Hang Dơi được kiến tạo hàng trăm triệu năm, một trong những hệ tầng đá cổ nhất ở vùng Quảng Nam - Đà Nẵng với nét kỳ bí, huyền ảo.
Ở bản Huổi Lèng, xã Mường Tùng, tỉnh Điện Biên, người Xạ Phang vẫn bền bỉ gìn giữ nghề làm giày thêu truyền thống. Trong tiếng Xạ Phang, đôi giày thêu được gọi là “liển hài”, gắn bó mật thiết với đời sống của người dân và phản ánh nét đẹp văn hóa truyền thống cũng như quan niệm thẩm mỹ của cộng đồng.
Khi ánh đèn trong rạp dần tắt, màn ảnh bừng sáng với những thước phim tư liệu quý giá, cả khán phòng lắng lại. Nhiều khán giả không giấu được sự xúc động trước hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu “sống dậy” chân thực trên màn ảnh.
An Giang mùa nào cũng đẹp. Cái đẹp đến từ cảnh sắc, đến từ văn hóa đặc sắc Kinh, Chăm, Khmer, Hoa. Đi qua những làng Chăm yên bình bên dòng sông Hậu, ghé thăm các ngôi chùa Khmer cổ kính tại Bảy Núi, du khách được trải nghiệm sâu một nét văn hóa đáng nhớ: Trang phục đồng bào dân tộc.
Khi màn đêm buông xuống, phố núi Điện Biên không còn khép lại trong sự tĩnh lặng như nhiều năm trước. Ánh đèn từ các tuyến phố, không gian đi bộ, khu ẩm thực, chợ đêm cùng những hoạt động văn hóa, nghệ thuật cộng đồng đã tạo nên diện mạo mới cho đô thị trung tâm.
Đó là những điểm đến không nằm trong kế hoạch hay chiến lược để thu hút du khách ngay từ ban đầu, nhưng "bỗng dưng nổi tiếng" khắp thế giới và khách không ngừng kéo đến.
Không phải kem chống nắng, túi bao tử hay đồ ăn khô, 3 món lợi hại sau đây không phải ai cũng mang theo nhưng dân du lịch chuyên nghiệp nhất định phải có.
Dưới tán rừng già nơi cực Tây Tổ quốc, khi sương sớm còn lờ mờ trên những triền núi, bước chân của người dân nơi miền biên viễn lặng lẽ in dấu trên các lối mòn quen thuộc. Với họ, rừng không chỉ là không gian sinh tồn mà còn là tài sản chung, là “bức tường xanh” che chở bản làng, giữ nước, giữ đất, giữ cả bình yên nơi phên dậu.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Săm Pun là địa danh thuộc xã Sơn Vĩ tỉnh Tuyên Quang, nằm sát biên giới Việt - Trung, giữ vị trí đặc biệt quan trọng về quốc phòng - an ninh, nơi biên cương cực Bắc. Giữa trùng điệp núi đá tai mèo, vùng đất này hiện lên vừa khắc nghiệt, vừa hùng vĩ. Từ một miền biên viễn gian khó, Săm Pun hôm nay đang chuyển mình, nơi con người bền bỉ bám đất, cùng những bước chân người lính biên thùy bảo vệ bình yên nơi phên dậu Tổ quốc.