Kết quả tìm kiếm cho "làng bó chổi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 5076
Cách mạng Tháng Tám năm 1945 là thắng lợi vĩ đại của dân tộc Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản và lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh.
Mùa nước nổi mang đến cảnh quan, sản vật và những trải nghiệm đặc trưng của miền Tây. An Giang đang tìm cách biến lợi thế này thành sản phẩm du lịch, tạo thêm sinh kế cho người dân và sức hút cho vùng đầu nguồn.
Theo tin từ NXBGDVN, đơn vị đang gấp rút điều chuyển, chuẩn bị cung ứng theo nhu cầu thực tế, đảm bảo không để học sinh thiếu sách giáo khoa trước ngày khai giảng.
Hơn 15 năm qua, ở xã Ngọc Chúc (An Giang) có một nhóm người lặng lẽ lo hậu sự cho những phận đời nghèo khó, neo đơn. Người góp tiền, góp công, người xây mộ, chở đồ... Mỗi người một việc, góp lại thành nghĩa cử trọn vẹn với người đã khuất.
Kỳ nghỉ Quốc khánh 2/9 kéo dài 5 ngày, ngành Du lịch tăng cường kiểm soát giá, chất lượng dịch vụ, cảnh báo tour tự phát và yêu cầu các điểm đến chủ động phương án bảo đảm an toàn cho du khách.
Giá vàng miếng và vàng nhẫn cùng tăng, mức bán ra cao nhất là 145,5 triệu đồng/lượng; giá vàng thế giới vượt ngưỡng 4.400 USD/ounce.
Bộ Giáo dục và Đào tạo đề nghị các địa phương bảo đảm các trường phổ thông nội trú được chuẩn bị đồng bộ các điều kiện để đưa vào hoạt động ngay từ năm học 2026-2027.
Với 414 tác phẩm gốm Phật, “Kinh gốm - thanh âm thế gian” dự kiến sẽ đón nhận kỷ lục “Triển lãm nghệ thuật sắp đặt tượng gốm tâm linh trên đỉnh núi có quy mô lớn nhất Việt Nam” vào ngày 29/8/2026.
Giữa buổi trưa hè oi ả, không khí lao động tại làng nghề bó chổi cọng dừa ấp Đông An, xã Phú Hòa (An Giang) vẫn diễn ra tất bật.
Căn nhà của vợ chồng bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang) ngày qua ngày vẫn xoay quanh việc chăm sóc 4 người con mang di chứng chất độc da cam. Những bữa ăn, tắm gội và mọi việc lớn nhỏ của các con đã trở thành công việc quen thuộc của cha mẹ suốt nhiều năm. Khi tuổi đã cao, điều khiến vợ chồng bà Hoàng canh cánh nhất là ngày cha mẹ không còn đủ sức, ai sẽ chăm các con?
Tôi bước vào căn nhà hai gian của bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, ở xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang), nơi bốn người con đã trưởng thành nhưng vẫn cần mẹ chăm sóc từng ngày. Nhà trống trải, ít đồ đạc. Bà Hoàng bảo phải để vậy, bởi các con không nhìn thấy và cũng hay ném đồ. Căn nhà có thể dọn gọn để tránh va đập, nhưng những nhọc nhằn đã chất đầy trong đó thì không dễ vơi đi.
Đã 65 năm kể từ khi chất độc da cam/dioxin được quân đội Mỹ phun rải tại Việt Nam. Bom đạn đã ngừng, nhưng trong nhiều mái nhà ở An Giang, hậu quả của chiến tranh vẫn chưa khép lại. Những người sinh ra sau ngày đất nước hòa bình vẫn mang trên mình những di chứng, bệnh tật. Những người cha, người mẹ bước vào tuổi xế chiều vẫn lặng lẽ chăm con trong cuộc chiến không tiếng súng.