Chợ cuối chiều

16/07/2026 - 09:45

Không còn sự ồn ào, náo nhiệt của phiên chợ sáng, chợ cuối chiều chậm rãi hơn, lặng lẽ hơn, nhưng lại chất chứa biết bao nỗi niềm của những người mưu sinh và những mái nhà đang chờ bữa cơm sum họp.

Chợ chiều cuối ngày vẫn đông khách. Ảnh: TIỂU ĐIỀN

Khoảng 5 giờ chiều, tôi dạo một vòng chợ Tắc Ráng, phường Rạch Giá. Hàng hóa đã vơi đi nhiều nhưng vẫn đủ đầy cho bữa cơm cuối ngày. Vài sạp rau còn bày bó cải, mớ hành, rổ cà chua. Góc chợ bên kia vẫn còn mấy rổ cá đồng, ít tôm, vài con vịt, con gà được xếp gọn gàng. Dọc lối đi, những tấm bạt trải sát mặt đất vẫn níu chân người nội trợ ghé lại sau giờ tan làm.

Nếu chợ sáng rộn ràng tiếng rao, tiếng mặc cả thì chợ cuối chiều lại mang một nhịp điệu rất khác. Người bán không còn gọi mời nhiều, chỉ thấp giọng chào khách đi ngang. Người mua cũng ít mặc cả hơn. Ai cũng vội, nhưng cái vội ấy không ồn ào mà lặng lẽ. Người bán mong nhanh hết hàng để kịp về nhà, người mua tranh thủ chọn vài món thực phẩm trước khi trời tối.

Ở chợ cuối chiều, mỗi mớ rau bán được không chỉ giúp vơi đi gánh hàng mà còn là thêm chút tiền cho bữa cơm gia đình. Còn với người mua, mua được ít thực phẩm với giá mềm hơn cũng là cách tiết kiệm để lo toan cho cuộc sống vốn nhiều khoản phải chi. Gần 6 giờ chiều, cơn mưa lâm râm bất chợt ghé qua. Dưới chiếc dù nhỏ, bà Trần Ngọc Hằng, ngụ phường Rạch Giá làm sạch từng con cá sặc, cá rô đồng để kịp bán cho khách. Trên sạp chỉ còn khoảng 2kg tôm thẻ và hơn 1kg cá đồng đã làm sạch. “Mua cá đi cô ơi! Cá mới làm, bán rẻ luôn. Mớ cá này hơn 1kg, bán 40.000 đồng thôi. Mua về kho tiêu ngon lắm...”, bà Hằng cất tiếng mời.

Một phụ nữ đi ngang, dừng lại vài phút rồi mua hết phần cá còn lại. Nhận tiền, bà Hằng cười hiền, nhanh tay gom cá bỏ vào túi cho khách. “Tôi bán ở chợ này hơn chục năm rồi. Tờ mờ sáng đã có mặt, đến chiều tối mới về. Bán chợ chiều cũng có cái vui riêng. Mỗi ngày hết hàng là thấy nhẹ lòng”, bà Hằng cho biết.

Cách đó không xa, chị Nguyễn Kiều Oanh, ngụ phường Rạch Giá đội nón lá đứng nép bên lề đường, trước mặt là vài rổ nhãn còn sót lại sau một ngày bán hàng. “Buổi sáng tôi bán trong chợ, chiều dọn ra ngoài này vì đông người qua lại hơn. Chiều thì bán rẻ hơn, nhiều khi còn cho thêm. Khách quen chiều nào cũng ghé nên vui lắm”, chị Oanh nói.

Trong khu bán nông sản, nhiều tiểu thương đã bắt đầu thu dọn. Có sạp chỉ còn chiếc bàn gỗ trống trơn, có nơi còn lác đác vài mớ rau, ít củ quả chưa kịp bán hết. Anh Huỳnh Thanh Sang, ngụ phường Rạch Giá cùng vợ cẩn thận lặt bỏ những lá rau úa, cắt tỉa lại từng bó rau để chuẩn bị cho phiên chợ sáng hôm sau. Anh Sang vừa nói vừa không ngơi tay: “Ngày nào khoảng 6 giờ rưỡi tối vợ chồng tôi mới dọn. Hôm nay mưa cả ngày nên khách ít rau. Buổi chiều vẫn có người ghé mua rau, thêm được đồng nào hay đồng đó”.

Ở một góc khác của khu chợ, chị Nguyễn Hồng Linh, ngụ phường Rạch Giá mặc nguyên áo mưa sau giờ tan ca, tất bật chọn mua ít rau, cá cho bữa cơm tối. “Sáng đi làm sớm nên tôi không đi chợ được. Chiều tan làm ghé mua luôn. Giờ này rau không còn xanh như buổi sáng, cá cũng không tươi lắm, nhưng chịu khó lựa thì vẫn ngon, giá lại mềm hơn. Tiết kiệm được chút nào hay chút đó”, chị Linh cho biết.

Khi bóng tối dần phủ kín khu phố, chợ cũng thưa người. Tiếng kéo bạt loẹt xoẹt, tiếng rổ tre va vào nhau, tiếng xe đẩy lách cách hòa cùng tiếng chổi của công nhân vệ sinh môi trường tạo nên những âm thanh khép lại một ngày buôn bán. Phiên chợ cuối chiều rồi cũng tan. Những tiểu thương lại tất tả trở về với mái nhà nhỏ sau một ngày dài mưu sinh. Người nội trợ xách theo giỏ thực phẩm trở về chuẩn bị bữa cơm gia đình. Khu chợ dần trả lại vẻ tĩnh lặng vốn có.

Ngày mai, khi trời còn chưa sáng, họ sẽ lại có mặt nơi đây, bắt đầu một vòng quay quen thuộc. Còn chợ cuối chiều vẫn lặng lẽ tồn tại như một khoảng lặng của phố thị, nơi những gánh hàng vơi dần, những nụ cười hiền hậu và niềm hy vọng về một ngày bán hết hàng vẫn luôn được gìn giữ sau mỗi buổi hoàng hôn.

TIỂU ĐIỀN