
Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Minh.
Người lính qua nhiều chiến trường
Sinh ra tại Hà Tĩnh, năm 1974, khi vừa tròn 20 tuổi, ông Nguyễn Ngọc Minh lên đường nhập ngũ. Ông cùng đồng đội hành quân dọc Trường Sơn vào chiến trường miền Đông, qua Campuchia rồi tiến về chiến trường miền Tây.
Tại đây, ông Minh được biên chế vào Trung đoàn 1 - U Minh, nay thuộc Sư đoàn 330, Quân khu 9, tham gia chiến dịch giải phóng miền Nam năm 1975.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục cùng đơn vị tham gia xây dựng kinh tế. Đến năm 1977, khi chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam xảy ra, ông trở lại chiến trường và hai lần bị thương.
Năm 1979, ông tiếp tục sang Campuchia thực hiện nhiệm vụ quốc tế. Trong những năm làm nhiệm vụ tại chiến trường, ông hai lần bị sốt rét nặng và bị thương trong một lần bị phục kích trên đường ra quân.
Năm 1987, ông xuất ngũ với tỷ lệ thương tật 4/4 cùng nhiều bệnh tật.
Trở về quê nhà Hà Tĩnh trong điều kiện sức khỏe giảm sút, ông Minh sau đó đưa vợ con vào Đồng Nai làm công nhân cao su. Năm 1991, gia đình chuyển về Định Thành, nay là xã Định Mỹ, để lập nghiệp.
Ông Minh dành tình yêu thương đặc biệt cho người con trai thứ ba bị ảnh hưởng nặng bởi chất độc da cam.
Vượt khó xây dựng gia đình
Tại vùng đất mới, ông Minh tham gia công tác địa phương và từng đảm nhiệm nhiều vị trí như Trưởng ban Công tác Mặt trận ấp Hòa Tân, Trưởng ấp, Phó Chủ tịch và Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Định Thành trước khi sáp nhập, trong hai nhiệm kỳ.
Song song với công tác xã hội, ông tìm cách phát triển kinh tế gia đình. Từ sản xuất nông nghiệp hiệu quả thấp, ông quyết định chuyển hướng đầu tư, bán đất nông nghiệp để xây dựng các dãy nhà trọ tại phường Long Xuyên và xã Định Mỹ, tạo nguồn thu nhập ổn định cho gia đình.
Với vợ chồng ông Minh, việc chăm sóc các con, đặc biệt là người con bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam, là một phần quan trọng trong cuộc sống gia đình.
Vợ chồng ông có ba người con. Người con gái lớn bị ảnh hưởng chất độc da cam ở mức nhẹ, người con út đã lập gia đình và phụ giúp cha mẹ. Người con trai thứ hai, 39 tuổi, bị bại liệt toàn thân từ khi sinh ra, không thể nói chuyện và không tự thực hiện các sinh hoạt cá nhân.
Gần 40 năm qua, ông Minh cùng vợ là bà Phan Thị Phượng, 66 tuổi, thay nhau chăm sóc người con này. Từ ăn uống, nghỉ ngơi đến vệ sinh cá nhân, mọi sinh hoạt của con đều cần sự hỗ trợ của cha mẹ.
Theo ông Lê Phước Nhiệm, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Định Mỹ, dù sức khỏe bị ảnh hưởng bởi thương tật và bệnh tật, ông Minh vẫn nỗ lực phát triển kinh tế, ổn định cuộc sống gia đình. Ông cũng dành nhiều thời gian chăm sóc người con bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam.
Câu chuyện của ông Minh cho thấy, sau những năm tháng chiến đấu, người lính trở về đời thường tiếp tục đối mặt với những khó khăn khác. Với ông, đó là việc chăm lo gia đình, vượt qua những ảnh hưởng của chiến tranh và duy trì cuộc sống bằng sức lao động của mình.
PHƯƠNG LAN