Điệu múa Rôbăm chúc phúc

28/07/2026 - 09:45

 - Trong tiếng nhạc ngũ âm ngân vang phum, sóc, những cô gái Khmer thướt tha trong trang phục truyền thống, uyển chuyển với từng nhịp tay, ánh mắt. Điệu múa Rôbăm chúc phúc không chỉ đem đến sắc màu rực rỡ cho ngày hội mà còn là lời chúc phúc bình an, no ấm được những người tâm huyết trao truyền cho thế hệ trẻ.

Múa Rôbăm chúc phúc góp thêm sắc màu văn hóa của đồng bào Khmer An Giang. Ảnh: DANH THÀNH

Từng nhịp chân khoan thai, cái nghiêng đầu duyên dáng, ánh mắt đằm thắm cùng đôi bàn tay mềm mại uốn lượn theo giai điệu đã tạo nên một không gian nghệ thuật đầy cuốn hút. Không cần những động tác mạnh mẽ, sôi động, Rôbăm chúc phúc chinh phục người xem bằng nét mềm mại, tinh tế và giàu biểu cảm. Mỗi động tác đều gửi gắm lời chúc về sự bình an, hạnh phúc, mùa màng bội thu và cuộc sống đủ đầy cho người dân trong phum, sóc.

Đứng theo dõi thành viên tập múa, chị Danh Thị Mến - Đội trưởng Đội văn nghệ Khmer chùa Sóc Xoài, xã Mỹ Thuận không giấu được niềm vui. Với chị, mỗi động tác uyển chuyển của các thiếu nữ hôm nay là kết quả của quá trình gìn giữ, trao truyền nét đẹp văn hóa truyền thống mà chị luôn trân quý. Sau thời gian học múa Rôbăm chúc phúc tại Campuchia, chị Mến trở về quê hương với mong muốn truyền lại những gì mình đã tiếp thu cho thế hệ trẻ. Tại chùa Sóc Xoài, chị dành thời gian hướng dẫn các thiếu nữ Khmer những động tác cơ bản như tư thế đứng, cách di chuyển, độ mềm của cổ tay, sự nhịp nhàng của ngón tay đến biểu cảm trên gương mặt.

Theo chị Mến, người múa Rôbăm chúc phúc phải hiểu được tinh thần, ý nghĩa của điệu múa. Bởi trong từng cái đưa tay, mỗi ánh mắt, bước chân đều gửi gắm về nếp sống, tình cảm cộng đồng và khát vọng hướng đến những điều tốt đẹp. “Tôi mong các thành viên trong đội múa cho đẹp và hiểu đây là nét văn hóa truyền thống của dân tộc. Khi các bạn yêu thích và tiếp tục tập luyện thì điệu múa Rôbăm chúc phúc sẽ còn được gìn giữ lâu dài”, chị Mến cho biết.

Từ sân chùa ở vùng đồng bào Khmer đến sân khấu nghệ thuật chuyên nghiệp, Rôbăm chúc phúc ngày càng có thêm không gian để lan tỏa. Chị Thạch Thị Hiền - thành viên Đoàn Nghệ thuật Khmer An Giang là một trong những nghệ sĩ gắn bó với loại hình nghệ thuật này. Với chị Hiền, Rôbăm chúc phúc là tiếng nói của bản sắc, là niềm tự hào của đồng bào Khmer. Để thể hiện trọn vẹn vẻ đẹp của điệu múa, nghệ sĩ phải luyện tập bền bỉ, từ cách đưa tay, đánh mắt, xoay người đến cảm nhận nhịp điệu. Động tác nhẹ nhàng trên sân khấu lại đòi hỏi sự chuẩn xác, sức bền và tình yêu sâu sắc với văn hóa dân tộc. “Múa Rôbăm chúc phúc đòi hỏi người múa phải kiên nhẫn. Quan trọng nhất là phải cảm được giai điệu và hiểu ý nghĩa của từng động tác. Khi mình múa bằng tình yêu với văn hóa dân tộc, khán giả sẽ cảm nhận được cái hồn của điệu múa”, chị Hiền nói.

Những chương trình biểu diễn phục vụ người dân, ngày hội văn hóa và hoạt động giao lưu là dịp để nghệ sĩ giới thiệu nét đẹp truyền thống đến đông đảo công chúng. Đây cũng là cách khơi dậy tình yêu, niềm tự hào và sự quan tâm của lớp trẻ đối với di sản văn hóa của cha ông. Ông Dương Oanh - Phó trưởng Đoàn phụ trách Đoàn Nghệ thuật Khmer An Giang cho biết Rôbăm chúc phúc là điệu múa mang nét đẹp riêng của văn hóa Khmer, thể hiện tâm hồn hiền hòa, yêu cuộc sống và khát vọng về những điều tốt đẹp. “Để loại hình nghệ thuật dân gian có sức sống lâu bền cần tạo điều kiện để người trẻ được học, biểu diễn và hiểu sâu hơn về giá trị văn hóa dân tộc. Mỗi tiết mục Rôbăm chúc phúc trong lễ hội hay chương trình giao lưu không chỉ phục vụ công chúng mà còn là bài học trực quan, sinh động về cội nguồn”, ông Dương Oanh cho biết.

Khi giai điệu múa Rôbăm chúc phúc khép lại, những cánh tay vẫn vươn cao trong tư thế chúc phúc. Tràng pháo tay của người xem không chỉ dành cho một tiết mục đặc sắc mà còn là sự trân trọng đối với những người đang gìn giữ, trao truyền nét đẹp văn hóa Khmer bền bỉ trên quê hương An Giang. Ông Danh Thẩm (72 tuổi), ngụ xã Hòn Đất vừa xem xong tiết mục múa Rôbăm chúc phúc nói: “Thấy các cháu còn yêu thích, chịu khó học và múa được điệu múa Rôbăm chúc phúc tôi rất mừng. Chúng tôi mong điệu múa truyền thống này được lưu giữ để con cháu sau này vẫn biết và tự hào về văn hóa của đồng bào Khmer”.

DANH THÀNH