Ký ức dưới khoảng sân quê

28/07/2026 - 10:00

 - Khoảng sân đất ngày nào giờ đã trở thành một khu vui chơi khang trang. Những đứa trẻ từng lớn lên ở đó đã trưởng thành, còn tiếng cười tuổi thơ tiếp tục vang lên theo một cách khác.

Nhiều khoảng sân ở các vùng nông thôn đang khoác lên chiếc áo mới - ảnh minh họa: TƯỜNG VI

"Trước ở đây là cái mương nhỏ, tụi mình hay câu cá nè!" - Quyền vừa nói vừa chỉ về phía công viên trước mặt. Khó có thể hình dung nơi đông vui với những lối đi lát gạch, khu vui chơi nhiều màu sắc hôm nay từng là khoảng đất trống gắn với tuổi thơ của cả một xóm nhỏ.

Chiều cuối tuần, công viên rộn ràng tiếng người. Trẻ em say mê bên hồ câu cá mini, khu tô tượng, nhà hơi và những trò chơi vận động. Trên các hàng ghế đá, phụ huynh lặng lẽ dõi theo con, thỉnh thoảng đưa điện thoại lên ghi lại khoảnh khắc.

Ở góc khác, nhóm thiếu niên tập võ, những người phụ nữ hòa mình trong điệu nhạc dân vũ. Xen giữa tiếng cười là tiếng khóc của một cậu bé ôm khư khư chiếc xe đồ chơi, nhất quyết chưa chịu về. Người mẹ vừa dỗ dành vừa kéo tay con. Khung cảnh ấy bỗng kéo tôi trở về những buổi chiều năm cũ.

Hơn mười năm trước, nơi đây chỉ là khoảng đất bỏ hoang. Đám trẻ trong xóm mặc nhiên xem đó là "lãnh địa" của mình. Góc này nhảy dây, góc kia ô ăn quan, giữa sân là những trận đấu vật của lũ con trai. Có hôm cả bọn ngồi hàng giờ bên chiếc mương nhỏ câu cá, rồi bày trò nấu ăn bằng lá cây, đất cát.

Chỉ từ vài cành cây và ít hoa dại, chúng tôi dựng nên cả một "vương quốc". Đứa làm vua, đứa làm hoàng hậu, đứa thua cuộc nhận vai đầy tớ. Mỗi buổi chiều đều trôi qua trong những câu chuyện do chính lũ trẻ nghĩ ra. Chỉ đến khi tiếng gọi của cha mẹ vang lên, cả đám mới giật mình chạy về.

Tiếng chuông điện thoại của mẹ gọi về ăn cơm cắt ngang dòng hồi tưởng. Mười năm học tập và làm việc xa quê khiến những buổi chiều rong chơi dần lùi vào ký ức. Chỉ khi đứng giữa khoảng sân cũ, những hình ảnh ấy mới lần lượt trở về.

Khoảng sân đất không còn, thay vào đó là một không gian mới dành cho trẻ em hôm nay. Khi những đứa trẻ ríu rít chạy qua khu vui chơi, tiếng cười lại vang lên như đã từng vang lên ở chính nơi này nhiều năm trước.

TƯỜNG VI