Giữa cái nắng như thiêu như đốt của những ngày hè cao điểm, tại góc chợ, những người lao động nghèo vẫn gồng mình làm việc. Nhà ở xã Mỹ Thuận, hằng ngày, vợ chồng chị Lưu Thị Kim Song tất tả ngược xuôi, chở từng chuyến rau củ thu mua từ nhà vườn đổ về chợ nông hải sản Rạch Giá, phường Rạch Giá để kịp buổi chợ. Vòng quay mưu sinh của anh chị bắt đầu từ lúc 4 giờ và kết thúc lúc 20 giờ.
.jpg)
Người bán hàng tại chợ nông hải sản Rạch Giá gồng mình mưu sinh giữa những ngày nắng nóng kéo dài. Ảnh: CẨM TÚ
Suốt 8 năm bám chợ, đây không chỉ là nguồn thu nhập duy nhất để trang trải chi phí sinh hoạt cho cả gia đình chị Song, mà còn là ngần ấy năm vợ chồng chị nếm trải đủ sự khắc nghiệt của thời tiết. Chị Song tâm sự: “Sợ nhất là những ngày nắng nóng đỉnh điểm, dù có liên tục vẩy nước, che chắn kỹ đến mấy, rau xanh, củ quả vẫn nhanh chóng héo úa, mất nước. Nhiều khi tôi vừa nhập bắp cải, xà lách tươi rói buổi sáng đến trưa đã rũ rượi, ngả màu. Khách thấy rau héo là bỏ đi ngay. Những ngày như thế tôi không có lời”.
Điểm tựa lớn nhất của chị Song là người chồng luôn kề vai sát cánh. Trong cái nắng cháy da ấy, một cái gạt mồ hôi cho nhau, ngụm nước mát nhường nhau hay ánh mắt thấu hiểu của anh đã xoa dịu đi bao mỏi mệt trong chị. Dù một ngày dài khép lại với cơ thể rã rời, mỏi mệt nhưng bước chân về nhà anh chị bỗng nhẹ tênh khi thấy các con chăm ngoan, biết đỡ đần cha mẹ.
Nắng nóng đỉnh điểm khiến nhu cầu giải khát tăng cao, những xe nước mía vỉa hè được dịp hoạt động hết công suất. Thế nhưng, đằng sau mỗi ly nước mía mát lạnh giá 10.000 đồng bán cho khách là cuộc chiến của những người lao động nghèo dưới “chảo lửa”. Có dịp ghé mua nước mía của bà Trần Thị Kim Cúc, ngụ xã Long Thạnh giữa lúc đông khách, tôi hiểu nỗi vất vả của nghề mưu sinh trên vỉa hè. Không mái hiên kiên cố, xe nước mía nép mình dưới bóng cây hiếm hoi bên lề đường, hứng chịu làn hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường.
Đến nay, bà Cúc có hơn 5 năm gắn bó với nghề bán nước mía vỉa hè. Bà Cúc nói: “Khách đông thì mừng nhưng cũng mệt. Đứng bên cạnh cái máy ép chạy liên tục tỏa ra hơi nóng cộng với cái nắng dội từ đỉnh đầu và hơi nhựa đường bốc lên từ chân, nhiều lúc tôi bị hoa mắt, chóng mặt”.
Để có đủ nguyên liệu bán trong ngày, người bán phải thức từ tờ mờ sáng để róc vỏ hàng chục bó mía. Đôi bàn tay ai cũng chai sần, đầy những vết xước. Theo bà Cúc, từ 11 - 15 giờ, khi cái nắng gay gắt nhất cũng là lúc khách ghé mua đông nhất. Bà đứng liên tục, tay bê đá, tay ép mía, chạy ra chạy vào đón khách. Nắng nóng khiến đá tan nhanh, làm giảm đi đồng lời ít ỏi của bà.
Mới 10 giờ, mặt đường Nguyễn Trung Trực, phường Rạch Giá hắt lên từng luồng hơi nóng bỏng rát. Dưới tán cây ven đường, chị Nguyễn Phương Hằng ngồi nghỉ bên chiếc xe bán trái cây dạo. Chiếc khăn chống nắng quấn kín mặt thấm đẫm mồ hôi. Rời quê ở xã biên giới Giang Thành, chị Hằng đến phường Rạch Giá thuê trọ, bán trái cây dạo kiếm sống. Hành trình mưu sinh mỗi ngày của chị bắt đầu từ 6 giờ ngược xuôi ở chợ đầu mối để lựa từng trái ngon, sắp xếp gọn gàng lên xe rồi bắt đầu hành trình đẩy bộ qua khắp các tuyến đường.
Chị Hằng chia sẻ: “Buổi trưa là lúc tan tầm, dễ bán hàng nhất nên dù nhiệt độ trên đường nóng “cháy da cháy thịt” tôi vẫn cố gắng bám trụ để bán hết trái cây trong ngày. Hơn nữa, thời tiết nắng nóng khiến trái cây nhanh chín và hư nên nắng mấy cũng phải ráng đi chứ neo lại đến ngày mai coi như đổ bỏ”. Bình thường, chị Hằng bán đến khoảng 15 giờ thì về. Những hôm nắng nóng, người ra đường ít hơn nên bán rất chậm. Có hôm chị đi cả buổi mà chẳng bán được bao nhiêu.
Giữa trưa, khách hàng gần như vắng bóng, chị Hằng tranh thủ nghỉ vài phút trước khi tiếp tục hành trình. Cơm trưa của chị nhiều khi chỉ là ổ bánh mì khô nuốt vội uống kèm ngụm nước lọc mang theo để chống chọi với cơn khát. Mỗi ngày, chỉ cần bán được vài chục ký trái cây là chị có tiền trang trải chi phí phòng trọ, hóa đơn điện nước và lo cho gia đình ở quê.
Đâu đó trên các tuyến đường vẫn có những người đi qua cái khắc nghiệt của thời tiết để tiếp tục hành trình mưu sinh. Dù thời tiết có khắc nghiệt đến đâu, những con người ấy vẫn bền bỉ bước tiếp về phía trước. Đằng sau những giọt mồ hôi và câu chuyện nhọc nhằn là tinh thần chịu thương chịu khó đáng trân trọng.
CẨM TÚ