
Những tiếng rao trở thành chiếc "đồng hồ" quen thuộc để đo thời gian. Ảnh tạo bởi AI
Theo phản xạ, tôi vội ngoảnh đầu tìm kiếm. Nhưng phía sau lưng chỉ còn là những dòng xe đông đúc nối đuôi nhau trên đường, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng người bán bánh mì đâu nữa.
Dù chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tiếng rao ấy đã kịp đánh thức cả một vùng ký ức tuổi thơ bị bụi thời gian phủ mờ. Đưa suy nghĩ của tôi rời khỏi hiện tại và trở lại mùa hè năm 10 tuổi, nơi có mái nhà được lợp ngói đỏ chói của ngoại và những buổi rong chơi không biết mệt với đám bạn cùng xóm.
Ngày ấy, xóm nhà tôi còn nghèo. Đồng hồ không phải là vật dụng phổ biến như bây giờ. Nhà nào có được cái đồng hồ kim treo giữa nhà là đã khá giả lắm rồi. Các cô, chú trong xóm có rất nhiều cách để đoán thời gian. Họ biết sáng, trưa, chiều, tối bằng màu nắng ngoài sân, bằng tiếng gà gáy vọng lên từ những khu vườn, bằng làn khói bếp lững lờ bay lên từ mái nhà ai đó. Hay những người đi ruộng nhìn con nước lên xuống, nhìn mặt trời dịch dần qua những tán cây để biết khi nào nên trở về nhà. Riêng bà ngoại tôi lại dựa vào cây mít già trước sân để đoán thời gian. Bà nói, nếu bóng cây chạm đến bậc thềm là lúc gọi tôi về ăn cơm trưa, còn khi bóng cây trải dài trên khoảng sân đất cũng là lúc nhóm bếp chuẩn bị cơm tối.
Tôi và lũ bạn lại có một cách riêng để "đo" thời gian. Đó là lắng nghe những tiếng rao quen thuộc đi ngang qua xóm mỗi ngày. Tiếng rao bánh mì vang lên giữa buổi sớm tinh mơ của chú Đông như lời báo thức của cả xóm nhỏ. Nghe tiếng rao bánh mì vọng vào nhà là tôi nhanh chóng bật dậy, xếp gọn chăn mền, lao xuống bếp chuẩn bị bữa sáng với ngoại. Ăn uống xong xuôi, tôi len lén xỏ dép, chạy một mạch ra đầu ngõ tìm đám bạn hàng xóm để chơi. Đến trưa, khi nghe tiếng leng keng từ xe bán kem cũ của ông Tư Gòm là tôi chạy vội về nhà để ăn cơm với ngoại. Rồi khi tiếng rao bánh bò, bánh da lợn của bà Sáu Ú xuất hiện, tôi lại lật đật chạy ra hiên nhà ngồi đợi vì tôi biết rằng ông ngoại và cha mẹ sắp trở về sau một ngày làm việc ở ngoài đồng.
Cả tuổi thơ của tôi chẳng bao giờ đọc chính xác được thời gian là sáu giờ sáng, mười hai giờ trưa hay sáu giờ chiều. Nhưng bằng cách nào đó, chỉ cần nghe một tiếng rao quen thuộc cất lên là tôi biết được ngày đang trôi đến đâu. Những tiếng rao ấy, với tôi và đám bạn, chẳng khác nào những chiếc đồng hồ đắt tiền cả.
Đến năm học cấp hai, gia đình tôi chuyển lên phố sinh sống. Từ đó, những buổi sáng thức dậy trong tiếng rao bánh mì ồm ồm của chú Đông, những trưa hè ngóng tiếng leng keng của ông Tư Gòm hay những buổi chiều chờ bà Sáu Ú đi ngang qua xóm dần trở thành chuyện của ký ức. Chiếc “đồng hồ” đặc biệt của tôi cũng chính thức hết pin và dừng chạy.

Những tiếng rao trở thành một phần quan trọng trong ký ức tuổi thơ. Ảnh tạo bởi AI
Thành phố nơi tôi sống hiện nay cũng không thiếu những tiếng rao, nhưng tôi hiếm khi dừng lại để lắng nghe. Có lẽ vì tôi không còn cần đến những tiếng rao ấy để đo thời gian nữa. Một ngày của tôi được sắp xếp bằng đồng hồ đeo tay thông minh, bằng lịch làm việc dài đằng đẵng và bằng những thông báo liên tục hiện lên trên điện thoại.
Nhưng hôm nay, nhờ có tiếng rao bánh mì bất chợt vang lên giữa một sớm tinh mơ, tôi đã tìm lại được cảm giác thân thuộc mà từ lâu tưởng đã không còn nhớ. Thì ra, giữa những bộn bề của cuộc sống, ký ức về xóm nhỏ năm nào vẫn nằm đó, bình yên như chưa từng đổi thay. Và những tiếng rao của tuổi thơ không chỉ giúp tôi của ngày ấy đo được thời gian, mà còn giúp tôi của hiện tại được sống lại cả một quãng đời đẹp đẽ đã đi qua.
TƯỜNG VI