Kết quả tìm kiếm cho "đưa rước"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 814
Tết Nguyên đán là ngày lễ cổ truyền lớn nhất, có phạm vi phổ biến nhất và là ngày lễ tưng bừng, nhộn nhịp nhất của cả dân tộc.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Trong các vật nuôi, ngựa là loài có ý nghĩa tinh thần phong phú và giá trị biểu tượng cao: vừa thể hiện vai trò gần gũi mà quan trọng, vừa tạo nên những ảnh hưởng mạnh mẽ, đa dạng và tích cực trong đời sống văn hóa phương Đông và phương Tây.
Tháng chạp, dưới bóng dừa xanh, trong con hẻm nhỏ hay ở một góc chợ thân quen, mùi khói quyện mùi bánh nướng, mùi nồng của kiệu… như báo hiệu Tết đang về rất gần.
Ngày ngày qua lại trên sông Cái Lớn, phà Xáng Cụt lặng lẽ nối 2 bờ sông và nối cả tình quê đằm thắm. Những chuyến phà quen thuộc ấy đã in sâu vào ký ức của bao thế hệ gắn bó với dòng sông.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Giữa lòng phố cổ Hà Nội, trong sắc xuân đang lan tỏa, Tết truyền thống vượt ra khỏi miền ký ức để trở thành một không gian văn hóa sống động, nơi di sản được thực hành, tiếp nối và lan tỏa trong đời sống đương đại.
Người đàn ông 63 tuổi ở Ninh Bình ngộ độc khí CO nặng do chữa viêm xoang theo hướng dẫn của mạng xã hội.
Sau khi cấu kết với nhiều đối tượng để tổ chức môi giới mại dâm, Nguyễn Thị Xuyên (SN 1956), ngụ xã Vĩnh Thạnh Trung còn lôi kéo con, cháu trong gia đình cùng tham gia. 61 đối tượng liên quan bị xử lý về các tội: Hiếp dâm người dưới 16 tuổi, môi giới mại dâm và mua dâm người dưới 18 tuổi.
Ở miền Tây, duy nhất An Giang là có núi non nằm xen lẫn với đồng bằng. Mỗi dãy núi đều gắn với những câu chuyện kỳ bí thời mở đất.
Con đường từ Hà Nội lên cao nguyên Mộc Châu luôn có những khúc cua tay áo khiến chúng ta thường phải đi chậm lại. Không hẳn vì đèo dốc, mà bởi những khoảnh khắc rất đẹp của thiên nhiên với sương mỏng như dải lụa vắt ngang sườn núi, những đồi cỏ xanh mở ra mênh mang, ngút tầm mắt, và cái se lạnh rất riêng của cao nguyên len lỏi qua từng lớp áo…
Ngày Tết đến, thắp nén hương thơm trên bàn thờ, tôi lại nhớ chuyện xưa và hiểu hơn ai cũng có một miền quê, một gia đình.