Kết quả tìm kiếm cho "Ngôi làng thơ mộng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1630
Mùa hè ở vùng quê này có một mùi rất riêng. Mùi nắng hong trên sân chùa, mùi lá thốt nốt khô xào xạc trong gió, mùi giấy tập mới quyện với khói nhang bảng lảng mỗi sáng. Và đâu đó, len giữa tiếng chim, tiếng gió là âm thanh của lũ trẻ đang ê a học tiếng Khmer, nghe như mạch nguồn xưa vừa tìm được đường trở về.
Đôi khi ký ức trở về không bằng một bức ảnh cũ hay một câu chuyện đã xa mà chỉ từ một mùi hương rất đỗi quen thuộc. Với tôi, đó là mùi khói bếp quê. Mùi hương ấy luôn gợi nhớ góc bếp nhỏ sau hè, những bữa cơm đạm bạc và dáng mẹ tảo tần qua bao mùa mưa nắng.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Một cột mốc có thể xác định ranh giới lãnh thổ. Nhưng để giữ vững biên cương cần một nền móng lớn hơn, đó là lòng dân. Nền móng ấy được bồi đắp từ sự chăm lo cuộc sống người dân, từ khối đại đoàn kết toàn dân tộc và niềm tin giữa Đảng, chính quyền với nhân dân. Khi lòng dân đã thành thế trận, mỗi người dân nơi biên cương đều trở thành một “cột mốc sống”, góp phần gìn giữ từng tấc đất, từng vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc.
Có tuổi đời hơn 75 năm, vườn măng cụt của chị Lê Thị Thu Nào, ngụ xã Hòa Thuận không chỉ lưu giữ ký ức một thời kháng chiến mà còn hồi sinh mạnh mẽ nhờ canh tác hữu cơ. Nơi đây trở thành điểm du lịch sinh thái, mang đến cho du khách trải nghiệm về miền quê xanh, bình yên và những giá trị được gìn giữ theo năm tháng.
Những ngày đầu mùa mưa, khi mặt nước trong Vườn quốc gia U Minh Thượng dâng lên cũng là lúc những người đam mê nghề câu cá từ khắp nơi về đây săn cá lóc bông, loài cá được ví là “cọp nước” của miền Tây.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Không có khái niệm ngày đêm, lễ, Tết, Khoa Cấp cứu Bệnh viện Đa khoa Kiên Giang mỗi ngày tiếp nhận hàng trăm bệnh nhân với nhiều bệnh lý khác nhau. Phía sau cánh cửa luôn sáng đèn là một guồng quay không ngừng nghỉ, nơi mỗi quyết định được đưa ra trong vài giây có thể định đoạt sự sống của một con người.
Hiện nay, nhiều học sinh và phụ huynh băn khoăn và mong muốn nộp hồ sơ xét tuyển như thế nào để đậu vào trường ĐH top đầu hoặc ít nhất là phải đậu một trường ĐH mà ít quan tâm đến chọn ngành, chọn nghề cho bản thân.
Không còn khung cảnh tấp nập làm nghề như nhiều thập niên trước, nhưng ở làng đan đó Thủ Sĩ (xã Tân Hưng, Hưng Yên), những đôi bàn tay đã hằn dấu thời gian vẫn miệt mài bên từng nan tre. Với người dân nơi đây, giữ nghề không chỉ là giữ kế sinh nhai, mà còn là giữ lấy một phần hồn quê được truyền qua bao đời.
“Tôi đã cai thuốc mấy lần, nhưng không thành công”, anh Phạm Đăng Khoa, ngụ ấp Kênh 1, xã Đông Thái buông câu nói ấy sau hơn 10 năm hút thuốc lá. Anh hiểu thuốc lá gây hại cho sức khỏe, từng nhiều lần cai, nhưng lần nào cũng bỏ dở. Sự giằng co ấy cũng là điều chúng tôi bắt gặp ở nhiều người khác. Hành trình cai thuốc không dễ dàng.
Sa Pa tháng 7 là khúc ca mùa hè khi những triền ruộng bậc thang đang vào mùa lúa xanh mướt, đâu đó lại bắt gặp những thảm hoa đủ sắc màu giữa núi rừng Tây Bắc.