Kết quả tìm kiếm cho "Nhớ một thuở"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 830
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Từ ngày 1/1/2025, theo Thông tư 35/2024/TT-BGTVT, giấy phép lái xe ô tô (từ hạng B đến hạng DE) nếu để quá hạn dù chỉ 1 ngày sẽ bắt buộc phải thi lại lý thuyết. Quy định mới này đặt ra yêu cầu cấp thiết: Mọi tài xế cần chủ động kiểm tra hạn sử dụng và nhanh chóng thực hiện thủ tục gia hạn trước khi quá muộn.
Tôi sinh ra tại một làng chài ở Hòn Sơn thuộc đặc khu Kiên Hải. Từ hiên nhà nhìn ra đã thấy biển xanh trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ của tôi gắn với những con tàu, mùi lưới cá phơi nắng và những buổi sáng theo mẹ ra làng chài, mùa biển lặng theo cha đi biển.
Nép mình bên dòng sông Hậu hiền hòa, mô hình du lịch homestay của anh Trần Phước Nguyên, sinh năm 1977, ngụ ấp Mỹ An 2, xã Mỹ Hòa Hưng thu hút nhiều du khách trong nước và quốc tế đến trải nghiệm.
Nghe tôi gọi í ới, ông Đỗ Văn Nhẫn (Sáu Nhẫn), ngụ khóm Đông Hưng, phường Thới Sơn thuần thục chèo xuồng nhỏ qua đoạn kênh Vĩnh Tế. Chừng chục nhịp khua, vượt 50m kênh, xuồng cập sát chân tôi. Với tôi, đây là lần thứ 2 qua lại đoạn kênh, còn với ông là gần như trọn vẹn một đời.
Cứ mỗi dịp mùng 10 tháng giêng, làng Sình (Huế) lại rộn rã tiếng trống hội, thu hút hàng nghìn người dân và du khách về tham dự sới vật truyền thống.
Khi tiếng chim kêu chiều vọng về từ các cánh đồng lúa bạt ngàn, lòng tôi lại trĩu nặng nghĩ suy về những người mở đất phương Nam.
Trong văn hóa Việt, ngựa chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa sâu sắc như là biểu tượng của sức mạnh và tốc độ vượt trội và tràn đầy sinh lực qua những thành ngữ như "như ngựa vía" hay "mã đáo thành công."
Du khách chẳng cần đi đâu xa để tìm thấy hương vị mặn mòi của biển cả. Ngay tại Đặc khu Kiên Hải, Hòn Sơn và Nam Du (tỉnh An Giang) hiện lên như những viên ngọc sáng giữa trùng khơi, mời gọi những tâm hồn yêu thiên nhiên bằng vẻ đẹp hoang sơ và bàn tiệc hải sản tươi rói.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Tôi đã già rồi - cái tuổi mà đôi chân không còn nhanh, ánh mắt không còn tinh như thuở nào. Thế nhưng, mỗi độ xuân về, lòng tôi vẫn nao nao, rạo rực. Ở nơi núi rừng ấy, mùa xuân về nhẹ như một làn mây, trong như giọt sương sớm, dịu dàng như tiếng suối chảy qua khe đá. Và giữa đất trời trong trẻo, phiên chợ vùng cao lại hiện lên, rộn ràng mà bình yên, giản dị mà thắm đượm tình người.