Kết quả tìm kiếm cho "Thiên đường mây Tà Xùa"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 489
Khi gió bấc tràn về, chúng tôi trở lại xã Vĩnh Xương rồi xuôi về Khánh Bình. Hai xã biên giới ấy như đôi cánh tay dang rộng, đón dòng Mekong chảy vào đất Việt. Nơi đây, sông không chỉ mang phù sa bồi đắp ruộng đồng mà còn mang theo nhịp sống kinh tế mới. Người dân vẫn giữ nếp mưu sinh dựa vào con nước nhưng vẫn chủ động mở thêm những hướng đi phù hợp với sự phát triển của vùng biên hôm nay.
Ngoài biểu diễn tại sân khấu truyền thống, nhiều nghệ sĩ cải lương đã và đang thực hiện các sản phẩm đăng tải trên kênh YouTube, đưa lên các nền tảng số. Đây là hướng đi cho thấy nỗ lực đưa bộ môn nghệ thuật truyền thống của dân tộc đến gần với khán giả, đặc biệt là người trẻ.
Hằng ngày, ở ấp Đường Gỗ Vàm, xã Long Thạnh (tỉnh An Gisng), ông Nguyễn Văn Vạn (74 tuổi) đều đặn chạy xe máy qua từng con đường nông thôn, chở theo túi gạo, thùng mì hoặc nhu yếu phẩm cho hộ khó khăn.
Lần đầu đến với sông Cái Lớn, tôi cảm thấy có chút lạ lẫm xen lẫn thú vị, khi “chạm vào” dòng nước 2 mùa mặn - ngọt. Xa xa, từng hàng dừa nước rủ bóng bên dòng sông như nghiêng mình chào đón bước chân người lữ thứ.
Đến Bhutan mà chưa lên Tiger’s Nest thì coi như chưa thực sự chạm vào linh hồn của xứ sở này. Tu viện dựng quanh một hang đá, nơi Guru Rinpoche (Padmasambhava) - người được tôn kính là bậc mang Phật giáo Kim Cương thừa đến Bhutan - từng thiền định.
Có những chiều cuối tuần, khép lại bài giảng nơi giảng đường, tôi thường nhớ về những miền đất đã từng đi qua như một cách gột bớt ồn ào, căng thẳng. Trong vô số miền ký ức, Rạch Giá (tỉnh An Giang) hiện lên rõ nhất với nhiều nét duyên. Mỗi lần đến đây, tôi lại thấy mình bước giữa 2 lớp thời gian: Sự yên ả của miền Tây xưa và nhịp sống sôi động của một phố biển đang phát triển.
Khi làn gió bấc đầu mùa khẽ chạm mặt sông, miền Tây trở mình trong tiết trời se lạnh. Giữa mênh mông sông nước, làn khói bếp quê bảng lảng bay, quyện cùng giọng ai đó cất lên bài vọng cổ “Lá trầu xanh”. Tiếng hát ấy gợi nhớ dáng hình người phụ nữ Nam Bộ, thủy chung, son sắt, chịu thương, chịu khó, làm nên hồn quê phương Nam.
Có dịp về lại vùng quê đầu nguồn của tỉnh An Giang, nghe thoang thoảng mùi thơm nhà ai nấu nước mắm đồng, mới thấy thương lắm mảnh đất nơi mình sinh ra.
Khi những cơn gió đầu đông khẽ chạm vào sườn núi, Tây Bắc bừng lên vẻ đẹp mê hoặc – nơi mỗi con đường đèo, bản làng, thung lũng đều ngân lên âm điệu của tự do và khám phá. Nếu thành phố đã quá chật chội với những guồng quay, hãy để Traveloka dẫn bạn ngược lên miền cao, chạm vào Tây Bắc mùa đẹp nhất trong năm.
Mỗi độ thu về, khi gió heo may se lạnh chạm nhẹ lên phố thị, tháng Mười lại mang đến một ngày đặc biệt, rộn ràng và lãng mạn cho các chị, các dì: Ngày Phụ nữ Việt Nam. Những năm gần đây, mọi người bắt đầu có xu hướng chọn cây cảnh làm quà tặng chính, minh chứng cho một nền văn hóa tri ân đang hướng đến giá trị trường tồn và tinh tế. Món quà này vượt qua ranh giới của vật chất để trở thành biểu tượng sống của tình yêu và sự ngưỡng mộ.
Cây dầu rái ở xã Cô Tô được cho là hơn 700 năm tuổi, có thân hình cao lớn, sừng sững, là biểu tượng văn hóa tâm linh của người dân địa phương.
Ngày 30/9, Ban Thường vụ Đảng ủy phường Mỹ Thới (tỉnh An Giang) tổ chức Hội nghị Ban Chấp hành Đảng bộ phường lần thứ 7 (mở rộng), nhiệm kỳ 2025 - 2030. Cùng ngày, một số địa phương trong tỉnh đã tổ chức hội nghị ban chấp hành đảng bộ, nhằm đánh giá tình hình thực hiện nhiệm vụ 9 tháng đầu năm, bàn phương hướng nhiệm vụ 3 tháng cuối năm 2025.