Kết quả tìm kiếm cho "cháy rơm rạ"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 370
Tại cánh rừng thốt nốt xã An Cư, có một mô hình du lịch cộng đồng vừa đi vào hoạt động đã thu hút nhiều du khách đến trải nghiệm.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Tại cuộc làm việc với đại diện UNDP và WHO, Phó Thủ tướng Trần Hồng Hà đề xuất nghiên cứu xây dựng mô hình thí điểm kiểm soát ô nhiễm không khí tại Hà Nội để rút kinh nghiệm và nhân rộng.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Ở những xã ven biển, nơi các con kênh, cửa sông đổ ra biển, nơi ghe, tàu thường xuyên ra vào neo đậu, không khó bắt gặp hình ảnh nhóm người ngồi bên hiên nhà hay dưới các trại lưới, thoăn thoắt đôi tay đan, vá lưới.
Sau khi xảy ra mâu thuẫn, trong lúc đã uống rượu bia, Chau Linh E (SN 1994), ngụ ấp Ba Xoài, xã An Cư sử dụng hung khí nguy hiểm tấn công khiến hàng xóm tử vong.
Tuần sau Tết, nước mặn đang xâm nhập vào các tỉnh đồng bằng Tây Nam Bộ. Nước mặn không chỉ làm chết cây trái, nó còn là "thủ phạm" giấu mặt gây ra đủ thứ chứng bệnh cho trẻ em.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Ngọn gió đông hiu hiu bay bổng trên đồng mùa gặt, hương lúa mới thơm thoang thoảng đượm nồng, xóm làng rạo rực đón Tết. Từ lâu, khung cảnh ngày Tết luôn là thời khắc thiêng liêng đã ăn sâu vào tiềm thức trong lòng mỗi người.
Buổi sớm vùng cao Điện Biên sương còn bám dày trên thân cây. Cành đào rung nhẹ theo nhịp xe vừa rời triền núi. Những cành đào chưa nở hoa, nhưng cảm giác Tết đã hiện ra rất rõ rồi...
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.