Kết quả tìm kiếm cho "cuốn rau củ"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 383
Bò lui gây ấn tượng với cái tên độc lạ, được nhiều thực khách ưa chuộng khi đến Phú Quốc. Bò lui có thể ăn cả chân lẫn vỏ, hương vị giống như tôm.
Ông Trần Bình Yên được giao nhiệm vụ cầm lái xe tăng T54B-846 - chiếc xe gắn bó với ông trong suốt Chiến dịch Hồ Chí Minh, đã đi vào lịch sử với bức ảnh nổi tiếng của nhà báo Trần Mai Hưởng.
Chuỗi bài khám phá các điểm đến nổi tiếng thế giới trong 36 giờ của tờ New York Times lần này đưa du khách đến Hội An.
Giữa cái nắng tháng tư, có dịp về vùng Bảy Núi, tôi được gặp lại sắc tím bằng lăng rừng rực rỡ.
Nếu có dịp về sông Cu Đê vào đầu hè, hãy thử một lần món gỏi bún sông. Không chỉ để ăn mà để hiểu thêm về một miền sông nước, nơi thiên nhiên và con người hòa vào nhau, tạo nên những điều rất Đà Nẵng.
Từ một ý tưởng rất gần gũi với đời sống, đôi bạn Võ Huỳnh Ngọc Châu và Vũ Huy Hưng - lớp 10 tin, Trường Trung học phổ thông chuyên Huỳnh Mẫn Đạt, phường Rạch Giá cùng nhau phát triển dự án chế tạo bạt phủ thân thiện với môi trường, hướng đến nông nghiệp bền vững.
Những món ngon này của Hà Nội không chỉ giúp xua tan cái nóng mùa hè mà còn kích thích cảm giác thèm ăn, bớt đi sự uể oải do nắng nóng.
Hơn 2 tuần qua, mỗi ngày có hàng nghìn lượt du khách trong và ngoài tỉnh Nghệ An tìm về các làng biển xã Hải Châu để thưởng thức hương vị món cá trích biển nướng than hoa.
Dường như mùa trên đất liền và ngoài biển cũng đồng điệu với nhau. Hết tháng giêng, tháng hai mang theo những đợt gió nồm miên man thổi từ biển vào. Dưới đáy, nước vẫn còn lạnh, nhưng từng luồng mực bọt đã bắt đầu trồi lên tầng nước ấm, đón ăn lớp phù du theo dòng sông đổ ra biển.
Trước nhu cầu ngày càng tăng về du lịch nhóm nhỏ an toàn dành cho nữ giới, 17 nữ du khách Mỹ đã cùng khám phá Việt Nam trong hành trình đặc biệt.
Festival Phở 2026 không chỉ là dịp tôn vinh tri thức dân gian, nghề truyền thống, mà còn góp phần bổ sung cơ sở thực tiễn, dữ liệu hoàn thiện hồ sơ đề nghị UNESCO công nhận phở Việt là Di sản thế giới.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.